TRĂNG PHÒNG TUYẾN
Cọc sắt dóng dày vòng kẽm lạnh
Bao quanh phòng tuyến xuống đôi bờ
Khi quay lại trăng lên đàu đinh tháp
Nhìn xuông đồi trăng sáng lóa mênh mông
Và trăng trải dài như suối tóc
Tôi muốn hớp hồn cùng giòng sông trăng
Bỗng nhiên chàng línht thành thi sĩ
Ngây ngát trăng rằm thay kẻ tuần canh
