cho người hôn thê trước ngày đám cưới

 
THT 1971
(chụp trong ngày đi phép)
 
 
 
Một người bạn tặng một số Văn cũ. số 181 tháng 7 năm 1971 có bản tin do anh thư ký tòa soạn Trần Phong Giao viết về ngày đám cưới cùng ngày ra mắt tập truyện” Những Vì Sao Vĩnh Biệt “. Nhớ lại, càng cảm tạ Trời Đất, đã giúp một người lính núi được bình an qua bao chập chùng tai họa, để về SG cho kịp ngày hôn lễ. (Chỉ trước ngày hôn lễ một ngày !)
Bài thơ sau được sưu tập từ một trang báo cũ. Đăng lại để quí bạn  có thể hình dung những điều kiện và hoàn cảnh của những người viết trẻ trong thời chiến. Họ đã sống và viết như thế nào …
(THT)
Continue reading “cho người hôn thê trước ngày đám cưới”

Đọc Khởi Hành trên trần nhà

Tạp chí Khởi Hành được lưu trử qua Microfilm. Chúng tôi cần phải có Microfilm reader mới có thể đọc được nó. Nhưng máy đọc microfilm rất nặng, chỉ được trang bị trong các thư viện lớn. Muốn đọc chúng tôi phải đi xa. Đó là trở ngại lớn vì chúng tôi không thể đi xa do hoàn cảnh của Y. hiện nay.

Cách tạm đọc là chiếu phim lên trần nhà, phóng ảnh lớn.Đây là một sáng kiến thổ tả !
khoihanh on ceiling

Quán: Đôi mắt TAM QUAN

Đường ra tiền phương, xe dừng chợ phố
Ghé thăm cô hàng, đốt thuốc tình si
Gọi ly xây chừng, pha thêm đôi mắt
Đôi mắt xứ dừa, đôi mắt Tam Quan

Đôi mắt của em xanh màu dừa xanh
Tôi về Tam Quan, nhớ em gái nẫu
Nhìn em, nhớ ngày tôi qua vườn cũ
Uống trái dừa xiêm nước ngọt tận lòng

Tôi về Tam Quan, ngược lên đèo Nhông
Theo những vòng lăn chiếc xe mười bánh
Ơi người Tam Quan, da em quá trắng
Bắt tôi bồi hồi mỗi bận hành quân

(trích Quán – Thư Ấn Quán tái bản 2013)

*chú thích tranh vẽ:  chụp lại từ bìa tạp chí Thời Tập trước 1975. Tranh sơn  dầu của Họa sĩ Lê Tài Điển

Viết lúc 4AM (2)

Niềm hạnh phúc là sáng sớm thức dậy, tự  thưởng cho mình một cốc cà phê, rồi ngồi lại trước  màn ảnh computer. Trong cõi im lặng, chỉ có tôi và thế giới ảo. Tôi đang có mặt ở dưới một basement tại một nơi miền đông bắc xứ Mỹ, nhưng tôi cảm thấy mình bay bổng khắp nơi, vượt thời gian không gian. Tôi đang nhớ về những tháng năm trước 1975 , sống lại cùng với những bạn bè, những cà phê thuốc lá. Tôi cũng đang nhớ về những ngày đen tối cùng cực của miền Nam sau 1975…
đọc tiếp

Quán Văn – Đặc san văn học định kỳ trong nước


Chúng tôi vừa nhận được tập san văn chương Quán Văn do nhà văn Nguyên Minh chủ biên gởi tặng. Đây là đặc san định kỳ ra hàng tháng do nhà xuất bản Thanh Niên xuất bản, số ra mắt tháng 10, 2011 qui tụ một số người viết quen thuộc trước và sau 1975, trong và ngoài nước.
Chúng tôi trân trọng giới thiệu cùng quí bạn đọc xa gần. Xin cầu chúc nhà văn Nguyên Minh chân cứng đá mềm để có thể lèo lái Quán Văn trở thành một mái nhà văn chương thật sự  như tạp chí Ý Thức dạo nào.
Tạp chí Thư Quán Bản Thảo (Hoa Kỳ)

Mục lục

Đọc tiếp

Cây mận trước nhà (thơ THT)

 

 Ngày trở về của một người tù cải tạo. Chào mừng người về có cây mận trước nhà trổ bông. Bông trắng rụng trên sân, trên tóc. Tóc tôi trắng, tóc má tôi trắng. Thằng con tôi ngỡ ngàng nhìn bố…

Vâng, quê hương là chùm khế ngọt/cho con trèo hái mỗi ngày… Tôi không có cây khế để con tôi trèo hái, nhưng có cây mận để còn chờ mỗi mùa bông mận nở cho một nỗi rạo rực ngây ngất lạ kỳ. Những cuống bông như những sợi chỉ, rơi xuống, rơi xuống, như mưa đan…để rồi sau đó ít lâu là những chùm trái mận bắt đầu sum suê treo trên cành. Chúng đến như một qui luật tất nhiên của thiên nhiên cho dù lịch sử quá khắc nghiệt đi nữa. Chúng là cái gì kết nối con người với đất đai, gia đình thân thiết.

Nhưng bây giờ gốc mận xưa đã không còn nữa. Con tôi cũng không bao giờ nghĩ về những mùa bông mận rãi tấm thảm trắng trên sân nhà như tôi… Vì vậy, tôi ước ao có một nơi để tôi trở về mà khóc sau hơn mấy mươi năm biệt tích, nhưng mà có chỗ nào để tôi khóc đây…?

Ngày tôi vào tù con tôi một tuổi
Ngày tôi ra tù con tôi lên năm
Khi tôi trở về, đứng ngoài cửa ngỏ
Mừng tôi trở về cây mận trổ bông

Tôi bước vào sân, bông rơi trên tóc
Con tôi nhìn tôi, ngơ ngác, kêu ông
Cả nhà sụt sùi, má tôi bảo cháu
Ba cháu đây mà, cháu nhận ba không

Thì tôi đã về, bốn năm phù du
Thì tôi đã về, má ôm tôi khóc
Cây mận trước nhà đầy bông nở trắng
Trắng thêm  mái đầu tóc má tóc con

Bông mận cứ bay, sợi li ti bay
Rớt trên tóc tôi, rớt trên tóc má
Tôi nhìn bên kia, nhà ai chũ lạ
Tôi nhìn ra đường, đường đã đổi tên

May mà nơi này còn gốc hoa niên
Bám chặt quê nhà trong ngày đen tối

Nhân ngày lễ Cựu chiến binh, viết về những người bạn thám kích của chúng tôi


Hôm nay, ngày 11-11-2011, là ngày lễ Cựu Chiến Binh tại Hoa Kỳ.
Công sở, trường học, nhà băng đều đóng cửa.Hầu hết những con đường
chánh trong thành phố đều bị chặn cản. Dân chúng tự động đổ xô ra đường.
Người mang cờ, kẻ mang ghế, người đẩy xe chở trẻ con, kẻ mang những
chùm bong bóng sặc sở, Rồi kèn trống nổi lên. Rồi những xe tư nhân, xe chửa
lửa  hay quân đội lần lượtchạy trước, tiếp sau là đoàn người.  Không có khán
đài danh dự. Không có nghi lễ rườm rà. Chỉ có chăng là  là những người cựu
chiến binh. Họ mang lại chiếc áo lính cũ , đôi giày trận, chiếc nón và huy hiệu
cũ.  Trên gương mặt của họ phản ánh nỗi tự hào.

Chỉ có tôi là kẻ lạc loài. Tôi không có một chỗ nào ở nơi ấy. Tôi nhớ đến
đồng đội. Tôi nhớ đến những người đã  chết và còn sống.
Những người bạn thám kích của tôi…

Đọc tiếp