TẢN MẠN

XIN GIỮ GÌN MÀU LÚA CHÍN QUÊ HƯƠNG

Posted on

Chưa có nhạc sĩ Việt Nam nào được yêu nhiều và bị ghét nhiều như Trịnh Công Sơn.


Tùy bút của Huyền Chiêu

NẮNG THỦY TINH

Năm 1967.

Nàng là cô gái mới lớn đầy mộng mơ “qua công viên mắt em ngây tròn”*(1). Trong giấc mơ của nàng có công chúa và hoàng tử. Nàng sống ở một  thành phố biển miền Trung. Cuối tuần, nàng đi xem phim nói tiếng Pháp có Anthony Perkins, Steve McQueen, Audrey Hepburn…   đọc tiếp

Văn học nghệ thuật

Giữ trong tim được không ? Những chuyện xưa của lòng *(1)

Posted on

Người viết: Huyền Chiêu

Nhạc sĩ Trúc Phương sống cùng thời với tôi. Thuở ấy có lẽ ông là anh lính “ở miền xa”, còn tôi là cô nữ sinh áo trắng hậu phương. Chúng tôi đã có một thời được sống trong quê hương rất đỗi thanh bình:

“Hàng dừa cao nghiêng nghiêng soi bóng sông
Mộng ngày mai say sưa những ước mong” *(2)
đọc tiếp

TẢN MẠN

CÓ NGƯỜI LÒNG NHƯ KHĂN MỚI THÊU *(1)

Posted on
TCS qua phác thảo của Đinh Trường Giang

Người viết: Huyền Chiêu

Người tình của Trịnh Công Sơn  đối nghịch hoàn toàn với người tình của Phạm Duy. Ở Phạm Duy  dù là “sống trong lòng người đẹp Tô Châu hay là chết bên dòng sông Danube” *(2) thì người tình của ông luôn có da có thịt hẳn hoi. Còn Trịnh Công Sơn, người tình của ông được Phật Bà tạo hình bằng những cánh sen hồng như bà đã từng làm thế cho thái tử Na Tra. Vì vậy Trịnh Công Sơn luôn phải nhẹ nhàng với người nữ như người mẹ nâng niu đứa con yêu quý của mình. Và chúng ta không ngạc nhiên khi ông rất thích hát ru cho nàng ngủ như  một người mẹ hiền.
đọc tiếp