Ghi vội Hắt | Blog Trần Hoài Thư

Ghi vội Hắt

Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người…

Tôi không thể ngờ hai câu của TTKH. lại được phát ra từ cửa miệng Y. – một người mang bịnh suy thoái thần kinh. Tôi biết là cơn bệnh này đang bắt đầu suy giảm. Và cơn bão cuồng nộ mà tôi đã chịu đựng suốt gần nửa năm nay đang từ từ trôi ra biển.
Tôi đã thành công trong việc chăm sóc một người bị 3 lần stroke, và đã chửa trị căn bịnh do bộ bán cầu não gây ra.
Ít ra trong lúc này.
Tôi không dám đề cập đến tương lai.
Que sera, sera mà…

Thứ nhất là thành công ở việc làm người bệnh trở lại sức nặng bình thường. Và đã lên cân. Tuần rồi, hai người trợ tá (aid nurse) cần Y. và họ đã nhảy lên mừng vì thấy Y. đã lên cân. Một người gặp tôi ôm lấy tôi và chia vui.
Và trưa này sau khi cho Y. ăn xong, tôi mở Yoitube  cho Y. nghe Hoàng Oanh ngâm thơ TTKH. Hoàng Oanh là ca sĩ mà Y. rất thích. Y. say mê nghe. Tôi thì ngồi dựa lưng vào ghế bành, vừa thưởng thức, vừa thiu thiu ngủ. Có phải chính nỗi khổ nạn của Y. đã giúp tôi được có những giây phút tuyệt vời này không? Rồi clip Hai sắc hoa ti gôn chấm dứt. Y. kêu tôi mở để nghe một bài thơ khác của TTKH. Tôi mở bài thơ Đan Áo. Vừa nghe Y. chỉnh tôi, bài này mới chính là bài của TTKH chư không phải bài mà ông mở lần trước. Tôi giật mình. Sau đó là một bài khác. Đây là clip của  giọng ngâm của Hoàng Oanh được thu trước 1975. Hai chúng tôi như mê liệm cùng lời thơ và giọng ngâm. Rõ ràng nghệ thuật là một sự cứu rỗi. Nhất là với tôi. Nếu không có nó thì có lẽ tôi phải chạm trán với những cơn nộ cuồng loạn trí của Y. Nó giúp Y. ngồi yên, thật yên. Và giúp tôi, cũng ngồi yên, thật yên.

Sau khi clip chấm dứt, tôi đẩy xe ra khỏi phòng, vòng vòng theo hành lang. Bỗng Y. thốt lên:
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người…

Tôi giật mình lần thứ hai. Trí nhớ của Y. thật kỳ diệu. Y. còn cho biết đó là bài thơ cuối cùng của TTKH.

Bánh lăn của wheelchair vẫn tiếp tục lăn tròn trên hành lang gạch bông. Ai ai thấy Y. đều nở nụ cười hay say Hi, hay vui vẽ cầm tay Y. Tôi cũng nghe niềm vui như tiếng dương cầm réo rắt trong lòng. Họ vui vì đó là việc làm của họ trong môi trường này. Còn tôi thì khác. Vui vì tôi biết là bộ bán cầu não đã bắt đầu lấy lại màu tươi thay màu chết. Vui vì bao lâu này, 6 năm trời chứ không phải một tháng, một năm, tôi đã thành công. Ít ra lúc này.

Trên đường về nhà tôi cứ nghĩ đến chữ “hắt” trong câu thơ.  Tại sao tác giả lại không dùng chữ “rớt”, “giọt”, “nhỏ”, “đổ” mà lại dùng chữ “hắt”?
Tôi xin nhường cho ý kiến của bạn. Bạn thử nghĩ đi, càng nghĩ mới thấy được cái hay của cách dụng chữ của tác giả,

 

cá nhân và tạp chí Thư Quán Bản Thảo

%d bloggers like this: