Viết lúc 4 AM: Nghe như mùi đất còn vương tóc / Lính bụi mà, em có thương không ?

Hai câu thơ cũ từ một bao thuốc lá cách đây gần nửa thế kỷ, vây mà có người nhớ để chuyển đến ta để ta xem như báu vật của đời  mình. Tóc bây giờ đã bạc trắng mà ngỡ như còn xanh, và còn ướt vì sương sớm, vì mưa, vì ngâm mình …

Dặn dò…

Tôi dặn bà, mấy cái thẻ bảo hiểm  an sinh cá nhân tôi để trong hộc tủ kề bên giừong. Bà không mở được thìnói với người ta Nhớ, hãy nhớ cho kỷ nếu mà tôi có vấn đề gì thì gọi 911 Hãy gọi 911 nói với họ là không còn ai chăm sóc …

Viết lúc 4AM – Một câu nói để đời dành cho tổng thống

Tuần đến trên dài PBS - được xem là đài truyền hình công cộng của Hoa Kỳ- sẽ bắt đầu chiếu bộ phim về cuộc đời của Tông thống Clinton. Bộ phim sẽ bật mí về nỗi khó khăn của tổng thống Clinton khi câu chuyện dính dáng đền tình dục với nàng sinh viên …

Viết lúc 4AM: Múa giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu

Hôm nay ngày Giáng sinh. Tự nhiên nhớ đến những câu thơ: Mùa Giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu. Bè tràm qua sống .... Phải, Núi Trầu, Kinh Nhà Chung, Trà Tiên những địa danh không bao giờ quên trong đời. Ôi những địa danh mà mồ hôi lao khổ mà kiếp trâu ngựa …

Viết lúc 4AM- Viết nhiều về lính không phải yêu đời lính

Hầu hết những sáng tác của tôi, thơ cũng như văn, đều lấy chất liệu từ người lính. Bởi lý do ấy nên có người nghĩ tôi là người yêu lính, tìm niềm vui qua màu áo đồng phục, hay "người lính không bao giờ giải ngũ"... Thậm chí, có lần một cô đóng vai …

Viết lúc 4AM – Đọc lại những đoạn viết rời

Đọc lại một số báo Thư Quán Bản Thảo  cũ 7 năm về trước. Buồn. Trên những trang báo này, lẽ ra phải màu xanh, màu rượu hổ phách, lẽ ra phải niềm vui, nhưng tại sao cứ những nỗi buồn này tiếp đến nỗi buồn khác. Hết Hoàng Ngọc Tuấn, rồi Nguyễn Tôn Nhan, …

Viết lúc 4AM – Một bài thơ tự do

  Mỗi ngày tôi bắt đầu mở máy computer, printer bước đầu là làm nóng: warming Kế đến là dọn sạch bụi bặm trong memory: Initialization, reset, clearing... Nhưng mỗi ngày tôi mở mắt, não bộ tôi lại càng chất chồng thêm bụi bặm của cuộc đời Không có initialization Không có reset Bụi bặm đến …

Viết lúc 4AM – Bàn về Thử

Tôi có một thời gian dài làm việc với công ty AT&T chuyên về ngành quality assurance (bảo đảm chất lượng). Công việc là kiểm chứng những nhu liệu (software) do bên phần hành development (phát triển, nôm na là viết nhu liệu) chuyển đến trước khi chúng được tung ra thị trường. Nhóm tôi gồm 5 người. Dĩ nhiên …

Viết lúc 4AM – Cuối cùng, tôi đã gặp các đứa con thất tán

Cuối cùng sau hơn hai mươi năm, tôi mới có thể thấy lại những đứa con thất lạc của mình. Không phải tại quê nhà mà tại thư viện Quốc Hội Hoa Kỳ. Về Thành. Ngựa Nản Chân Bon. Sông Sâu Cũng Lội. Khu Chiến. Nụ Hoa Vàng của Ngày Tình Si. Cánh Diều Trên …

Viết lúc 4 AM – Trịnh Công Sơn phải cám ơn miền Nam

Ngày 1 tháng 4 là ngày giỗ thứ 11 của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Trong nước, ngoài nước, bạn bè ông đang tưởng nhớ đến ông, người yêu nhạc ông đang tưởng tiếc ông, và người ghét ông chắc thêm một lần không vui hay muốn quên. Tôi thích câu mà chị Huyền Chiêu …

Viết lúc 4AM – “Tôi ngại quê nhà nhưng lại hoài hương”

  Các con, thế nào ba cũng dọn nhà đi viễn xứ Dù tình quê hương rất khó nguôi khuây Nhưng nghĩ giòng sông đã nhơ, lòng người đã đục Đâu có người thương tiếc đám mây bay (Nguyễn Bắc Sơn, 1973) Trong thời chiến, thường thường có những nhà thơ được biết nhiều, do …

Viết lúc 4AM- Nguyễn Nho Sa Mạc: Một tấm chiếu cho khổ nạn VN…

Người chồng cho chúng tôi hay khuya hôm đó, ông có tình cờ ra sân, ngó vào chỗ Bửu nằm, hơi ngạc nhiên thấy anh đắp chiếu thay vì đắp mền Bìa tập thơ Vàng Lạnh do cơ sở Thư Ấn Quán và tạp chí Thư Quán Bản Thảo  xuất bản năm 2007 tại Hoa …

Viết lúc 4AM – Tháng ba người cựu lính Mỹ trở lại Kontum.

I will be in Kontum in March. What would be the best way to find any survivors of my Highland Scout Companies??? Tôi sẽ ở Kontum vào tháng ba. Có cách gì tốt nhất để  tìm  những người còn sống sót của các đại  đội thám kích của tôi? Vâng, chúng ta không có một …

Viết lúc 4AM – Cơn bão rớt đã trôi dạt ra biển…

Mấy tháng qua, chứng bệnh Gout đã hành tôi không ít. Bạn bè thương, chỉ vẽ thuốc men hay những loại rau cỏ trị liệu… Và cảm tạ Ơn Trên, hôm nay, căn bệnh đã thuyên giảm rất nhiều. Có thể nói, là rất nhiều. Vài bạn khuyên tôi nên bớt giam mình dưới hầm …

Đá

... Hôm ấy là trưa tháng 5 năm 1969. Đơn vị tôi bị phục kích. Người chết chồng lên nhau. Người bị thương như tôi thì chỉ biết nhìn lên một mặt trời chói chan hỏa diệm. Phải cố bò, cố trườn. Phải cố thoát. Không thể để cho bọn khốn nạn ấy bắt sống …

Viết lúc 4AM – Rồi có ngày, blog này sẽ không còn dấu vết

Vâng, rồi có một ngày, khi nỗi đam mê, hăm hở về một cuộc chơi trong thế giới ảo này không còn thích thú nữa, thì tôi sẽ click vào command DELETE. Như một  kẻ uy quyền, tôi cho sập đổ tan tành cái cơ đồ tôi tạo dựng. Vì vậy,  trong thời gian này, …

Viết lúc 4AM- Chiếc áo dài cho cháu tôi

Chúng tôi ở một vùng rất hiếm người Việt. Không có tiệm VN. Hai tiệm phở  ở hai thị trấn kế cận nhưng hình như họ chỉ nhắm vào khách ăn người Mỹ hay Đại Hàn nên chẳng bao giờ  thấy lọ/chai nước mắm đặt trên bàn. Muốn đi chợ Việt hoặc tìm lại hương …