Category Archives: Viết lúc 4 AM

Viết lúc 4 AM: Nghe như mùi đất còn vương tóc / Lính bụi mà, em có thương không ?

Hai câu thơ cũ từ một bao thuốc lá cách đây gần nửa thế kỷ, vây mà có người nhớ để chuyển đến ta để ta xem như báu vật của đời  mình. Tóc bây giờ đã bạc trắng mà ngỡ như còn xanh, và còn ướt vì sương sớm, vì mưa, vì ngâm mình dưới mương rach bùn sinh, để trời mờ mờ sáng là ào vào m mục tiêu, vừa bắn vừa la vừa rống. Lính Thượng có cách phát âm của lính Thượng. Lính Kinh có cách phát âm của linh Kinh. Lính già, tiếng la khàn khàn, lính trẻ, phổi nở nên gào to: Xung phong xung phong. Để rồi sau đó, ta nghe tiếng con gà trồng gáy lẽ loi đâu đó. Và ta thấy được thế nào là chiến tranh và nỗi đau thương cùng cực của người dân phải chịu đựng giũa hai lằn đạn. Lòng ta  bỗng dâng tràn cảm xúc, tìm viên than và viết trên chiếc vách đổ nát:
Khi con về, quê hương chừng đã ngủ
Mẹ Việt nam ơi. Mẹ đã mất hay còn ?

Sở dĩ tôi nhớ hai câu này vì nhờ  nhật ký hành quân trên báo Văn cũ. Tuy nhiên có nhiều bài phải nhờ đến người khác, do bạn bè thuộc mà phần lớn được ghi trên bao thuốc lá. Chẳng hạn bài thơ vô đề sau đây:

Đêm đi kích, ngày nhâm nhi rượu đế
Uống để say, quên hẳn tháng ngày
Bên bàn rượu, mỗi ngày một vắng
Thương bạn bè chưa uống đã say!
 Khi vào lính nói năng nham nhở
Nói yêu ai cũng nghĩ đến cái giường !

Để rồi mấy mươi năm sau, nhờ một bài  bút ký chiến trường của một người lính cũ: (Nguyễn Phán:AN LỘC MỘT LẦN TÔI  ĐÃ ĐẾN, MỘT ĐỜI ĐỂ NHỚ)post trên NET, tôi mới được dịp đọc lại bài thơ thất lạc của mình !

Bây giờ là lúc tôi có thể thẩm định về thơ của mình. Cả nửa thế kỷ làm thơ  nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ tôi có thể làm hai câu như thế này:

Nghe như mùi đất còn vương tóc
Lính bụi mà, em có thương không ?

Dù tôi có thể thay bằng chữ khác để kêu hơn, để làm đậm ý hơn hay làm đẹp hơn nhưng tôi không thể ngửi được cái mùi đất bùn còn vương trên đầu tóc mình. Cái mùi không thơm không dịu, cái mùi hăng hắc, cái mùi mà em chê là lính bụi, là lính chẳng sạch sẽ chút nào , nhưng nào ai biết chính cái mùi đó đã nói lên sự gian khổ vô bờ của người lính miền nam.

Có phải vậy không ?

 

Dặn dò…

Tôi dặn bà, mấy cái thẻ bảo hiểm  an sinh cá nhân tôi để trong hộc tủ kề bên giừong.
Bà không mở được thìnói với người ta
Nhớ, hãy nhớ cho kỷ nếu mà tôi có vấn đề gì
thì gọi 911

Hãy gọi 911 nói với họ là không còn ai chăm sóc bà
Không ai nấu ăn cho bà
Không ai làm vệ sinh thay áo quần cho bà
Không ai đắp mềnđêm đêm cho bà
Không ai cho bà uống thuốc
Không ai choàng khăn quanh cổ  mỗi lần bà ăn
Hãy gọi 911 để giao đời bà cho đến khi nhắm mắt

Bây giờ là lúc chúng ta đừng nên tin dị đoan nói ra điều không tốt
Tôi sợ rồi
Tôi lo rồi
Không phải tôi sợ chết
Nhưng sợ nếu mà  tôi có mệnh hệ gì thì lấy ai thay tôi săn sóc bà..

Bây giờ tôi lo như khi lái xe ra phố, tự nhiên có một xe khác chạy ẩu
Lo khi tôi xuống thang lầu tự nhiên người xây xẩm
Lo như khi tôi cười cười nói nói bỗng nhiên ngả lăn…
Bây giờ tôi không tin nổi tôi
Không tin hai bàn tay hai cái chân của tôi
Không tin ruột gan phèo phổi thận tim động mạch tỉnh mạch hệ thần kinh giao cảm của tôi
Bây giờ tôi không còn nghĩ mình làm chũ lấy mình

Như bà
Khi không mạnh cùi cụii bỗng nhiên thành phế nhân
Khi không một kẻ sợ thuốc ghê gớm trên đời bỗng mỗi ngày nốc từng ngụm thuốc
Khi không một kẻ lái xe chạy đường trường, chạy đi Cornell, chạy qua Philadelphia, chạy về Virginia
Lại thúc thủ ngồi xe lăn nhìn ra ngoài cửa sổ

Chắc có người khuyên  nên cầu nguyện
Nên ăn chay niệm Phật chuộc lấy lỗi lầm
Tôi để cuốn kinh trên đầu giường của bà
Mà tay bà làm sao mà lật được để đọc
Tôi để hình ảnh Phật Bà Quan ^am bên cạnh đầu giường
Mà bà làm sao mà chấp tay

TÔi mang bàn thờ xuống nhà
Làm sao bà quì gối ?

Thôi thì để cho bà đỡ buồn
Tôi ngồi bên cạnh bà gãi lưng cho bà
Tôi kẹp lại những sợi tóc che phủ mắt của bà
Tôi ngồi dưới chân bà, xoa bắp chân, bàn chân cho bà
Tôi lấy Iphone mở bản nhạc của Lam Phương Em Đi rồi để bà thưởng thức
Thấy mắt bà lim dim
Tôi biết bà đang buồn ngủ

Đấy, mới là điều thật tôi cần
Tôi cần vô cùng để được một hai tiếng đồng hồ rảnh xuống hầm nhà làm thơ in sách
Để làm chũ lấy mình

Kẻo nay mai sợ  không còn được dịp nữa

Que Sera sera mà bà…

Có phải vậy không hả bà ???

 

 

 

Viết lúc 4AM – Một câu nói để đời dành cho tổng thống

Tuần đến trên dài PBS – được xem là đài truyền hình công cộng của Hoa Kỳ- sẽ bắt đầu chiếu bộ phim về cuộc đời của Tông thống Clinton.
Bộ phim sẽ bật mí về nỗi khó khăn của tổng thống Clinton khi câu chuyện dính dáng đền tình dục với nàng sinh viên 23 tuổi Monica Lewinsky ngay ở trong Tòa Bạch Ốc bị phát hiện. Người thực hiện phim cho biết là cựu Tổng thống Clinton đã liên lạc với ông Dick Morris – chuyên viên phụ trách việc thăm dò dư luận – về viếc có nên nói lên sự thật không khi chuyện bê bối về tình dục này bị nổ ra.
Và đây là lời thăm dò về phản ứng của quần chúng, theo lời ông Morris:
“Họ sẽ tha thứ tội tà dâm của tổng thống, nhưng họ không dễ gì tha thứ nếu tổng thống nói láo”.

(They will forgive the adultery, but they won’t easily forgive that you lied)

Tổng thống Clinton ít ra là một người chịu nghe. Ông đã nói lên sự thật, và chính vì việc ông dám nói lên sự thật, đến bây giờ ông vẫn được dân Mỹ kính trọng, nhớ ơn, ngay cả vợ con của ông cũng luôn luôn đứng về phe chồng và cha họ. Họ tha thứ. Bởi vì ông can đảm.

Còn những ông bà nhà văn nhà thơ thì sao ?

Họ nghĩ rằng không ai biết được vai trò và nhiệm vụ của thám báo, nên dựng bao nhiêu tội ác ghê gớm nhất như trong Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh,  Tiểu thuyết Vô Đề của Dương Thu Hương hay của Hồ Anh Thái.  Hay cái kiểu Hoàng Phủ Ngọc Tường khi trả lời câu hỏi  của đài truyền hình Mỹ WGBH ngày 02/29/1982 về Tết Mậu Thân tại Huế:

I walked through the streets at night at that time and I thought I was walking in the mud. But when I turned on my flashlight, I saw blood all over the neighborhood...

trong khi ông lại hùng hồn biện hô là ông không có mặt tại Huế khi trả lời phỏng vấn của Thụy Khuê tại Pháp:

Đã không có mặtHuế thì làm sao tôi –Hoàng Phủ Ngọc Tường– lại có thể làm cái việc ghê gớm gọi là “đồ tể” Mậu Thân ở Huế được?

Có thể một HPNT của nắm 1982 khác với một HPNT của chuyến đi Pháp sau này. Tuy nhiên, lời bào chửa qua bài viết của Thụy Khuê chỉ bằng tiếng Việt, dĩ nhiên chỉ có người Việt đọc, còn những câu trả lời đài truyền hình Mỹ, được thu băng, được lưu trử trong các thư viện lớn nhỏ, từ trung học đến đại học, đến địa phương, và thỉnh thoảng, được chiếu đi chiếu lại trên đài truyền hình công cộng .. Tầm ảnh hưởng dĩ nhịên là sâu rộng  và mạnh mẽ hơn câu biện hộ với Thụy Khuê.

“They will forgive the adultery, but they won’t easily forgive that you lied”

Không biết ông HPNT có học được lời khuyên của vị giám đốc sở thăm dò dư luận kia không.

Không biết ông có dám viết thư  gởi đến đài truyền hình, hay gởi đến người thực hiện cuộc phỏng vấn để nói rằng rằng: tôi nói láo , tôi đã dựng đứng một câu chuyện không đúng sự thật.Tôi rất ân hận. Lương tâm nhà văn không cho phép tôi nói láo…

Còn khuya !!!

Viết lúc 4AM: Múa giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu

Hôm nay ngày Giáng sinh. Tự nhiên nhớ đến những câu thơ: Mùa Giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu. Bè tràm qua sống ….

Phải, Núi Trầu, Kinh Nhà Chung, Trà Tiên những địa danh không bao giờ quên trong đời. Ôi những địa danh mà mồ hôi lao khổ mà kiếp trâu ngựa tội tù đã ghi khắc. Sông Trà Tiên không rộng, nhưng vào mùa Noel, nước lạnh lắm, gió ù ù, mỗi người tù phải bè từng bè cũi, tràm qua bờ bên kia. Chiều sậm. Mặt trời in ráng đỏ, và ngọn đồi mà người dân gọi là đồi Núi Sọ, chiếc thập tự giá nổi bật trên nền trời hoàng hôn….

Từng bè tràm tiếp tục qua sống. Từng con thú người, cái đầu ngoi ngóp giữa giòng sông, và một trời ửng đỏ. Tôi nghĩ gì, khi tôi là một nhà văn. Tôi trách Chúa. Tôi không tin CHúa hiện hữu. Bởi chiếc thập tự kia vô tâm nhìn một loài người bi lụy, hận thù, quay mặt khi ma quỉ hòanh hành…

Nhưng đêm hôm đó, đêm Noel tại Kinh Nhà Chung, bọn tôi được tiếp trợ bí mật bởi một nử  tu ở sau bờ thành bao phủ ngôi nhà Chung ấy. Nàng mang một thau đồ ăn, và hối hả nói: Mẹ sai tôi mang đồ ăn ra mời anh em… Rồi nàng vụt biến đi như một làn gió, một hình bóng của một bà tiên trong chuyện cổ tích.

Phải. Tôi biết rồi. Tôi đã hiều thế nào là ý nghĩa của chiếc thập tự, và ý nghĩa của một sự Ra Đời.

Mùa Giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu
Bè tràm qua kênh lên đồi Núi Sọ
Chiếc thập tự in giữa nền ráng đỏ
Tôi vác bè tràm trả nợ  miền Nam

Trở lại Núi Trầu vào đêm Giáng sinh
Chúng tôi cùng nhau quay quần bên bếp lửa
Đón Noel, chén trà nhãn lồng chia xẻ
Người bạn rưng rưng hát nhạc Dâng Mừng
Ai lấy chiếc thìa gõ nhịp. Đêm Đông…