Viết lúc 4 AM: Nghe như mùi đất còn vương tóc / Lính bụi mà, em có thương không ?

Hai câu thơ cũ từ một bao thuốc lá cách đây gần nửa thế kỷ, vây mà có người nhớ để chuyển đến ta để ta xem như báu vật của đời  mình. Tóc bây giờ đã bạc trắng mà ngỡ như còn xanh, và còn ướt vì sương sớm, vì mưa, vì ngâm mình… Read More Viết lúc 4 AM: Nghe như mùi đất còn vương tóc / Lính bụi mà, em có thương không ?

Viết lúc 4AM – Một câu nói để đời dành cho tổng thống

Tuần đến trên dài PBS – được xem là đài truyền hình công cộng của Hoa Kỳ- sẽ bắt đầu chiếu bộ phim về cuộc đời của Tông thống Clinton. Bộ phim sẽ bật mí về nỗi khó khăn của tổng thống Clinton khi câu chuyện dính dáng đền tình dục với nàng sinh viên… Read More Viết lúc 4AM – Một câu nói để đời dành cho tổng thống

Viết lúc 4AM: Múa giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu

Hôm nay ngày Giáng sinh. Tự nhiên nhớ đến những câu thơ: Mùa Giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu. Bè tràm qua sống …. Phải, Núi Trầu, Kinh Nhà Chung, Trà Tiên những địa danh không bao giờ quên trong đời. Ôi những địa danh mà mồ hôi lao khổ mà kiếp trâu ngựa… Read More Viết lúc 4AM: Múa giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu

Viết lúc 4AM – tạ tình

Bạn thân mến, Dễ chừng cả tháng tôi không post một bài nào trên blog. Có lẽ bạn nghĩ rằng tôi không được khỏe, hay luời, hay nổi cơn bốc dồng, như tự nhiên phá sập cả một căn nhà blog cũ (tranhoaithu.wordpress.com) khiên một số bạn gởi thư hỏi lý do. Tôi đã bước… Read More Viết lúc 4AM – tạ tình

Viết lúc 4AM : Quán sớm

Từ giữa cõi người, sáng nay, có kẻ đang đốt lên những sợi khói hoài niệm. Không còn nữa, cô hàng cho xin ly cà phê nhỏ. Tôi uống cho đầy đôi mắt trong (thơ THT) hay – chủ quán! Một cà phê thật đậm /chờ, nghe hạnh phúc cả trăm năm (thơ TTM). Không còn nữa bếp lửa hồng và… Read More Viết lúc 4AM : Quán sớm

Viết lúc 4AM: Nai vàng thôi ngơ ngác…

 Vâng, chỉ có mỗi một mình tôi. Hôm nay tôi sẽ dành tất cả ngày cho văn học miền Bắc. Tôi sẽ mở lòng không phân hận, không dị ứng. Tôi sẽ mở ra những trang tạp chí Văn Học – cơ quan lý luận phê bình văn học của Hội Nhà Văn và tạp… Read More Viết lúc 4AM: Nai vàng thôi ngơ ngác…

Viết lúc 4AM: Ngày chờ bão Sandy

Chưa bao giờ các đài truyền hình Mỹ lại nói nhiều về trận bão Sandy như lúc này. Và cũng chưa bao giờ  New York và New Jersey lại được nhắc nhở như lúc này. Họ ví Sandy như  Frankenstorm vì bão xãy ra đúng vào mùa lễ Halloween, hay superstorm… để nói lên sự… Read More Viết lúc 4AM: Ngày chờ bão Sandy

Viết lúc 4AM: Gởi chữ…

Tản mạn 1. Bạn, Bạn và hai người nữa ở trong  nước @ cho biết không thể vào địa chỉ mới tranhoaithux.wordpress.com  Tường lửa đã vây hảm quá nhanh. Chỉ một buổi ra quân mà trận đồ đã bủa xuống cái blog vẫn còn chưa ráo mực. Cái vụ này đã trở thành lỗi thời.… Read More Viết lúc 4AM: Gởi chữ…

Viết lúc 4AM- Viết nhiều về lính không phải yêu đời lính

Hầu hết những sáng tác của tôi, thơ cũng như văn, đều lấy chất liệu từ người lính. Bởi lý do ấy nên có người nghĩ tôi là người yêu lính, tìm niềm vui qua màu áo đồng phục, hay “người lính không bao giờ giải ngũ”… Thậm chí, có lần một cô đóng vai… Read More Viết lúc 4AM- Viết nhiều về lính không phải yêu đời lính

Viết lúc 4AM – Tin hay không tin

Trong bài hồi ký của Hà Quế Linh, có đoạn kể về  một tháng mà đơn vị anh – đại đội 404 thám kích gặp nhiều tai ách. Không phải từ những trận pháo hay trận tấn công liên tiếp của Bắc quân, mà trái lại từ đoàn quân muỗi rừng trong một tháng đơn… Read More Viết lúc 4AM – Tin hay không tin

Viết lúc 4AM – Vui buồn đời thám kích

Bài viết của Hà Quế Linh đã làm tôi ngậm ngùi mà muốn rưng nước mắt. Anh nguyên cùng một đại đội thám kích với tôi – đại đội 405 TK sư đoàn 22 BB. Anh được bổ sung khi đại đội phó Bùi Toản Hảo tử trận. Và sau đó giữ chức đại đội… Read More Viết lúc 4AM – Vui buồn đời thám kích

Viết lúc 4AM – Nỗi buồn nở bông

● Cuối cùng chúng tôi là những kẻ may mắn được sống sót sau cuộc chiến tàn khốc. Bầy ngựa của một thời Tăng Nhơn Phú sau khi rời cổng quân trường đã tan tác trong chiến tranh thì trong hòa bình lại càng tan tác hơn… Những người viết văn làm thơ của thời… Read More Viết lúc 4AM – Nỗi buồn nở bông

Viết lúc 4AM – Vài suy nghĩ vẩn vơ…

Thêm một ngày cho một cuộc bắt đầu quen thuộc. Vòng quay của trái đất và vòng quay của cuộc đời thì cũng như nhau. Có điều, trái đất thì vô cảm, vô tâm, còn con người thì có con tim, có trí tuệ, có suy nghĩ. Tôi là một con người. Một sản phẩm… Read More Viết lúc 4AM – Vài suy nghĩ vẩn vơ…

Viết lúc 4AM – Đọc lại những đoạn viết rời

Đọc lại một số báo Thư Quán Bản Thảo  cũ 7 năm về trước. Buồn. Trên những trang báo này, lẽ ra phải màu xanh, màu rượu hổ phách, lẽ ra phải niềm vui, nhưng tại sao cứ những nỗi buồn này tiếp đến nỗi buồn khác. Hết Hoàng Ngọc Tuấn, rồi Nguyễn Tôn Nhan,… Read More Viết lúc 4AM – Đọc lại những đoạn viết rời

Viết lúc 4AM: Niềm vui sáng kiến

Mấy hôm nay, quá quá quá bận, nên không viết gì cho 4AM, dù mỗi ngày vẫn thức giấc để tiếp tục cho cuộc hành trình mà người ta gọi là cuộc đời. Bao nhiêu việc phải làm. In cuốn Truyện từ Văn của THT dày 290 trang. Chuẩn bị cho Thư Quán Bản Thảo chủ … Read More Viết lúc 4AM: Niềm vui sáng kiến

Viết lúc 4AM – Một bài thơ tự do

  Mỗi ngày tôi bắt đầu mở máy computer, printer bước đầu là làm nóng: warming Kế đến là dọn sạch bụi bặm trong memory: Initialization, reset, clearing… Nhưng mỗi ngày tôi mở mắt, não bộ tôi lại càng chất chồng thêm bụi bặm của cuộc đời Không có initialization Không có reset Bụi bặm đến… Read More Viết lúc 4AM – Một bài thơ tự do

Viết lúc 4 AM – Lại bàn về thử (3)

Khi người ta tin bộ óc họ siêu đẳng nên cái sản phẩm trí tuệ của họ chẳng cần thử, không được quyền nghi ngờ.  Nghi ngờ là phản cách mạng. Chống lại là phản động! Chỉ có tôi thì chẳng ma nào theo. Tôi chế cái sản phẩm là lấy chảo điện làm binding… Read More Viết lúc 4 AM – Lại bàn về thử (3)