Category Archives: Uncategorized

Hình… (tản mạn)

Facebook là một cuộc cách mạng trong lảnh vực thông tin. Thay vì chữ viết, nó dựa vào hình ảnh.  Tại sao nó lại được đón nhận một cách cực kỳ nồng nhiệt. Lý do dãn dị:  Một tấm hình có thể  nói bằng trăm ngàn trang giấy.

Điều này được chứng tỏ qua hai tấm hình mà một thân hữu đã bỏ công chụp lại sau khi nhận một số tác phẩm do chúng tôi  xuất bản gởi tặng cách đây khoảng 10 ngày.

Vì tôi không có thì giờ để tạo nên một Facebook cho riêng mình, nên xin xem blog này là chỗ để post tấm hình  cùng những lời cám ơn thân hữu.

Riêng tôi,  cũng muốn chụp vài tấm hình về những vết sẹo chiến trường để chứng tỏ mình không nói dối, nói phách, để cho thiên hạ thấy rõ thế nào là một đầu núm vú bên trái bị cắt, và nỗi mầu nhiệm khi vết thương chỉ cách trái tim chỉ một ly, nhưng không dám vì  từ trước đến nay người ta chỉ khoe huy chương chứ đâu có bao giờ đi khoe những vết sẹo đầy dị hơm bao giờ. Chỉ có những cuốn sách do bàn tay mình tự thực hiện này. Dù thật ra, theo tôi, những vết sẹo kia cũng xứng đáng được mang ra triển lãm  lắm chứ.

Có phải vậy không ?

DSC08170 (1)DSC08171

(Hình chụp bởi TNTD).

Một bài viết đáng đọc: Chết bởi con rồng đỏ Trung cộng

Tác giả: Peter W. Navarro & Greg W. Autry

Trong khi các hãng xưởng của Mỹ tiếp tục đóng bụi, trong khi các chính khách Mỹ và các nhà lãnh đạo quân sự chỉ chăm chú vào Trung Đông, và trong khi các chính trị gia ở Washington mê ngủ, Tàu cứ tiến tới. Một triệu quân Tàu di chuyển không ngừng ngang dọc Phi Châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược, và chiếm các thị trường mới nổi, không cho Mỹ, Âu Châu, Nhật, và các xứ khác vào. Đây là một cái đinh nữa đóng vào nắp quan tài của ngành sản xuất của Mỹ và của thế giới. Thế giới cần phải coi chừng cái đế quốc đang vươn lên này.

đọc tiếp

Khoa Hữu †

Khoa Hữu (1938-2012)

Nhà thơ Khoa Hữu vừa qua đời vào ngày 5/4/2012 tại Saigon. Để tưởng nhớ đến ông, chúng tôi sẽ lần lượt đăng lại những sáng tác mà ông đã có nhã ý đóng góp cho tạp chí TQBT trước đây. Sau đây là bài thơ “Thơ Viết Dưới Thập Giá ”  xuất hiện trên tạp chí TQBT số 49 chủ đề Giáng Sinh 2011. Muốn đọc thêm, click:
Phụ trang Khoa Hữu


THƠ VIẾT DƯỚI  THẬP GIÁ

 thơ Khoa Hữu

Dẫn thơ:

Vào những năm 66, 67, 68 chúng tôi thường có những buổi cầu nguyện ngắn ngủi trên trực thăng hay trên thiết vận xa trước khi đổ quân. Nhiều người lính đã bị bắn chết trong giây phút cầu nguyện ấy. Trong số những người lính đó, có hai người là bạn và cũng là cấp chỉ huy của tôi.

– Nguyễn Xuân Hùng, đại úy bị thương ở chiến trường Campuchia 1970, bây giờ sống thương tổn ở Mỹ.

– Vũ Văn Nhâm, trung tá, hy sinh ở Tam Giác Sắt, an nghỉ tại nghĩa trang Phú Bình.

Và tôi đang ở VN viết những bài thơ này thay lời cầu nguyện, giãi bày cho một thời ấy và cho tôi bây giờ nỗi cô đơn lạnh lùng trong góc một giáo đường ngày Chủ nhật.

Tranh Thái Tuấn

Continue reading Khoa Hữu †

Khoa Hữu: Vài sáng tác tiêu biểu trước và sau 1975

Trước 1975 (dưới bút hiệu Ngô Đình Khoa)

Lính thú

 

căn cứ Bleynhey mùa mưa nước nổi
sống ở bờ cao chung với kiến vàng
ngày nắng hạ cháy da làm lính mọi
đêm mưa cùng đào hố nước ở hang

nón sắt thay nồi thuốc bồi mồi lửa
cơm dọn ra nửa sống nửa khê vàng
miếng được miếng không nuốt ngày sống vội
như nữa đây chết vội đến phiên chăng ?

ăn nghỉ tiến quân chung giờ làm một
súng với ta thân thiết như tình
ngụm nước mát dành hành quân rất tuyệt
miếng giẻ khô phòng mưa súng rỉ han

người làm giặc từ bắc phương tràn tới
giáp trận súng tay cơm vắt muối vừng
miệng giải phóng lưỡi điêu ngoa trăm tội
tim óc người chất ngất những lòng căm.

đêm thức ho khan ta chờ người tới
(nghìn đứa như ta nghĩ cũng nực cười)
người với ta bỗng một còn một mất
súng đạn bày trò sống chết như chơi

ta bắt được người gọi tên vô sản
người bắt được ta gọi lính ngụy quyền
khi xưa sống tổ tiên chung một họ
máu chia ngành giờ hết anh em

ta vượt biên đến đây làm lính thú
máu đổi xương đổi đất từng miền
thèm ngủ thèm ăn chưa bằng được chết
mộ đã yên giờ cỏ đã xanh lên.

                       tặng anh em TĐ 1/46

 

Ba Thu

Trú quân ba thu non một tháng
ngày ăn mắm ngóe tối di quân
tóc râu thậm thượt theo mưa nắng
mặt nổi mụn nhang da cóc ngu đần

hành trang mặc theo bộ đồ độc nhất
cấp số đạn dư đùa để nuôi con
quần áo rách xé tay chân thêm cụt
tắm vận sà rông cho giống diễn tuồng

khi trận mạc tiến theo đoàn xe sắt
sắt chảy như bùn đâu tiếc thân
tối ngủ đứng ngồi trong lỗ huyệt
sớm sớm vươn vai mừng thấy ta còn

khi dưỡng quân khề khà dăm ly đế
ngất ngưởng say ta học nói tiếng Miên
quên chữ thánh hiền quên con quên vợ
ta như than lem luốc đủ trăm miền

ta như thế hỡi những chàng du kích
sợ gì ngươi ta e sợ chính mình

quân trú ba thu hơn một tháng
ghẻ cóc mụn nhang lạ nước thay da
tim với óc hỡi ơi còn chết được
ngày lui quân xin xác gửi quê nhà.

(trích từ Thơ Miền Nam trong Thời Chiến, Thư Ấn Quán sưu tầm và xuất bản 2008)

♦♦♦♦♦♦♦♦♦♦♦♦♦♦♦♦♦

 Sau 1975 ( Khoa Hữu)

Ký ức An Lộc

 

Về qua An Lộc một ngày
thấy ta còn dấu phỏng vài vết bom
nghe rừng thay áo đông phương
oán trên ngọn cỏ, oan dồn bóng cây
đồi nương xanh lại đất này
anh em cũng lạ tội đời cũng quên
quê nhà đâu, hỡi hồn thiêng
lịch sử đâu đã viết tên họ gì
chiến trường đâu máu phân ly
mộ bia đâu, đá khắc ghi hận thù
người đầu kẻ cuối hư vô
hồn chung ngọn gió biên khu thổi dồn.

Trở lại chiến trường Xuân Lộc

Về đây tìm lại ta ư
ngày thư ngải độc đêm như yểm bùa
tìm gì trong sỏi đá, thưa
tìm gì dưới gạch ngói xưa chôn vùi
rừng như vuốt mặt làm vui
núi như cúi xuống nửa đời vì ta
đất còn đỏ mãi can qua
trời còn băng những mảnh da đã vàng
gió gầm lên tiếng xé tan
mây lồng lên bóng dọc ngang một thời
nhớ ơi, vai súng hoa cài
nắng nung mắt lửa mưa mài biên cương.

Ngồi bệnh

Đêm ơi, thuộc một mảnh da

mềm chưa để đắp mặt ta tật nguyền

trang giấy lệch, hàng chữ nghiêng

câu thơ tàn phế bút nghiên thằng khờ

chết đi sống lại bao giờ

đời ta cỏ bụi lau mờ đã xanh.

Những dấu chân trên bãi biển

Bãi lầm sóng đánh ầm theo

mắt xa buồn đậu thuyền neo chưa về

đá chờ giải hạn cơn mê

trời thư đất yểm bốn bề gió tung

biển vô tâm đến lạnh lùng

khác thời vong bản vẫn chung da vàng

loạn đời ư, tận thế chăng

bước nghiêng biển lớn cát bằng hư vô.

Bức họa chân dung biển đông

Ta ngồi lên thét thinh không

chớp đen nỗi giận chập chùng biển cơn

gió đi những bước chân dồn

trầm luân lũ đá đứng còn trơ trơ

sóng hôn môi bãi điên rồ

nước ngâm xương trắng tình xưa dã tràng

ngàn năm đất ải bụi tang

hối thân đất lở kinh hoàng ngọn lau

mấy lòng bể mấy hồn dâu

còn đây mảnh áo mai sau mảnh trời.

Ta cùng biển lỡ

          .tặng KHUẤT DUY TRÁC

Biển mù, sương động, thinh không

bao la một võng vô cùng một nôi

tạ ơn, ta thủa làm người

ti li cát mọn vỡ lời biển đau

gió cùng cao sóng cùng sâu

lao đao mấy độ bụi lau đã già

trời còn xa đất cũng xa

trăm năm biển lỡ một ta chưa về.

Sài gòn 1980 – 2000

(nguồn: Tạp chí Thư Quán Bản Thảo số 45 tháng 1-2011)