Nước lên

Posted on

NƯỚC LÊN

                                                   tặng Cái Trọng Ty

 

Nước lên, trời thổ mật vàng
Nửa lan mây núi
nửa tràn bãi sông
Nước lên kéo mặt trời gần
Khanh vàng lai láng
một giòng vàng khanh

Nước lên, quân lội qua sông
Đầu thì đội súng, mình trần, tay bơi
Khúc sông vang tiếng nói cười
Hồn thanh niên bỗng một thời ấu thơ

Nước lên, đêm sắp màn buông
Qua sông, những bóng âm thầm qua sông
Không đò dọc, không đò ngang
Chỉ có chăng là hình nhân lờ mờ
Với đầu đội chiếc ba lô
Với poncho làm chiếc bè chiếc phao
Súng nòng chĩa mũi lên cao
Thương cho ông thượng sỹ Nùng thoát y

Nước lên, ngày đã tàn rồi
Mặt trời đã ngủ sau đồi Kỳ Sơn
Chỉ có ta là dẫn con
Qua sông tìm mấy mả mồ viếng thăm

Nước lên, bờ tả đã mờ
Chỉ còn bờ hữu nắng vàng níu chân
Nước lên trời cũng tối dần
Quân qua bỏ lại một giòng quạnh hiu

 

 

 

 

 

 

Thơ thời làm lính miền Nam

Khi nhớ về Bà Gi (3)

Posted on

 

Ta  đi, ta đi tìm mi để giết
Bởi  mi đang  đi tìm  để giết ta
Đừng sợ, ta là thằng thám kich
Ta đi đầu, cứ nhắm  ta đi

Ta đi, bình bát không còn gạo
Nước thánh với dần chỉ nước sương
Dao phạt mở đường  lên lạc cảnh
Cả mặt mày  gai xướt máu tươm

Ta  đi,  tráng sĩ hề con cặt.
Nó chửi thề bởi nó cũng run
Khi không bắt nó lên An Lão
Xa cái l. con nhỏ dưỡng quân

Ta đi, lời kệ vang trong miểu
Ông từ già nhắm mắt tụng kinh
Ông ạ, cho tôi nằm một lát
Để tôi mơ cực lạc  thiên đàng

 

(Quà tặng của  Sao Vàng dành cho THT vào mồng một Tết Mậu Thân)

seo

 

Thơ thời làm lính miền Nam

Khi nhớ về Bà Gi

Posted on

thap banh it

Đồi Bà Gi, theo trí nhớ 1967-1970. THáp cao nhất là tháp Vàng, nơi đặt đài ra đa của quân đội Mỹ. Tháp giữa là tháp Bạc, để trống. Tháp dưới cùng là tháp Đồng, nơi làm kho đạn dược vũ khí của đại đội 405 thám kích. Một chòi canh bên cạnh tháp Bạc. Doanh trại là mấy dãy nhà tole dựng trên một sân bằng phẳng giữa  mỏm đồi.
Bao quanh đồi từ đỉnh xuống chân là  là hàng rào kẻm gai mấy lớp.
Dù là hậu cứ nhưng chúng tôi rất ít có mặt, Bởi hành quân tăng phái liên miên. Nó chỉ dành cho ban quân số, tài chánh và một câu lạc bộ của đơn vị.

 

 

Cám ơn chiến tranh đã tặng tôi một dinh cơ
Mái nhà là bầu trời đầy sao, vách tường là gạch tầng hùng vĩ
Bầu trời đầy sao giúp tôi trở thành thi sĩ
Mộ bia bao quanh giúp tôi bầu bạn với âm hồn
Gần bốn năm trời núp dưới bóng tháp Chàm
Không tu  nhưng được làm ông từ giữ tháp

Có lần tôi kêu lính  ở chòi canh bắn vào bánh xe cảnh cáo
Khi thằng Mỹ ở trên đỉnh đồi mang gái qua đêm

Cám ơn chiến tranh đưa đẩy tôi về ở với ma chiêm
Để một tháp  người thêm vào ba tháp chàm cô quạnh
Để cùng khóc cho một quê hương bất hạnh
Xưa Chiêm Thành nay là cả miền Nam !

Thơ thời làm lính miền Nam

Lời xin của tên thám kích

Posted on

chuanuy
(Hình chụp THT vào năm 1967, lấy từ Nhà văn Việt Nam của Lương Trọng Minh)

Thời ấy, thám kích là một hung thần của đám du kích địa phương. Khi người lính thám kích bị bắt, mũi họ bị xẽo, mắt họ bị chọc tròng…

 

Này cái mũi này mày cứ xẻo đi
Để tao khỏi làm con chó  người  để ngửi
Này con mắt này này mày cứ chọc đi
Để tao khỏi  nhìn một lũ thanh niên  say men chém giết
Này cái tai này mày cứ đục đi
Để tao khỏi còn tai nghe lời hận thù truyền kiếp
Này con cặt này mày cứ xẻo luôn
Để tao khỏi truyền giống  làm người Việt Nam bất hạnh