Category: Thơ thời làm lính miền Nam

Khi nhớ về Bà Gi (3)

 

Ta  đi, ta đi tìm mi để giết
Bởi  mi đang  đi tìm  để giết ta
Đừng sợ, ta là thằng thám kich
Ta đi đầu, cứ nhắm  ta đi

Ta đi, bình bát không còn gạo
Nước thánh với dần chỉ nước sương
Dao phạt mở đường  lên lạc cảnh
Cả mặt mày  gai xướt máu tươm

Ta  đi,  tráng sĩ hề con cặt.
Nó chửi thề bởi nó cũng run
Khi không bắt nó lên An Lão
Xa cái l. con nhỏ dưỡng quân

Ta đi, lời kệ vang trong miểu
Ông từ già nhắm mắt tụng kinh
Ông ạ, cho tôi nằm một lát
Để tôi mơ cực lạc  thiên đàng

 

(Quà tặng của  Sao Vàng dành cho THT vào mồng một Tết Mậu Thân)

seo

 

Khi nhớ về Bà Gi

thap banh it

Đồi Bà Gi, theo trí nhớ 1967-1970. THáp cao nhất là tháp Vàng, nơi đặt đài ra đa của quân đội Mỹ. Tháp giữa là tháp Bạc, để trống. Tháp dưới cùng là tháp Đồng, nơi làm kho đạn dược vũ khí của đại đội 405 thám kích. Một chòi canh bên cạnh tháp Bạc. Doanh trại là mấy dãy nhà tole dựng trên một sân bằng phẳng giữa  mỏm đồi.
Bao quanh đồi từ đỉnh xuống chân là  là hàng rào kẻm gai mấy lớp.
Dù là hậu cứ nhưng chúng tôi rất ít có mặt, Bởi hành quân tăng phái liên miên. Nó chỉ dành cho ban quân số, tài chánh và một câu lạc bộ của đơn vị.

 

 

Cám ơn chiến tranh đã tặng tôi một dinh cơ
Mái nhà là bầu trời đầy sao, vách tường là gạch tầng hùng vĩ
Bầu trời đầy sao giúp tôi trở thành thi sĩ
Mộ bia bao quanh giúp tôi bầu bạn với âm hồn
Gần bốn năm trời núp dưới bóng tháp Chàm
Không tu  nhưng được làm ông từ giữ tháp

Có lần tôi kêu lính  ở chòi canh bắn vào bánh xe cảnh cáo
Khi thằng Mỹ ở trên đỉnh đồi mang gái qua đêm

Cám ơn chiến tranh đưa đẩy tôi về ở với ma chiêm
Để một tháp  người thêm vào ba tháp chàm cô quạnh
Để cùng khóc cho một quê hương bất hạnh
Xưa Chiêm Thành nay là cả miền Nam !

Tấm hình lem luốc (2)

Tấm hình của tôi lem luốc lắm phải không?
Bởi chiếc áo chiếc quần  rằn ri
bết be  bùn non bùn già lịch sử
Bởi vầng  trán kia đã  cằn  cùng  tháng ngày sinh tử
Và những nỗi buồn của thế hệ chiến tranh…

Tấm hình của tôi dùng đẻ hù trẻ con
Như một thuở nào chúng tôi hù bắc quân khi đột nhập
Hãy nhìn đôi mắt của tôi, nhìn về  trước mặt
Lưng có bao giờ còm, vẫn đứng thẳng, phải không