Category Archives: TẢN MẠN

CÓ NGƯỜI LÒNG NHƯ KHĂN MỚI THÊU *(1)

TCS qua phác thảo của Đinh Trường Giang

Người viết: Huyền Chiêu

Người tình của Trịnh Công Sơn  đối nghịch hoàn toàn với người tình của Phạm Duy. Ở Phạm Duy  dù là “sống trong lòng người đẹp Tô Châu hay là chết bên dòng sông Danube” *(2) thì người tình của ông luôn có da có thịt hẳn hoi. Còn Trịnh Công Sơn, người tình của ông được Phật Bà tạo hình bằng những cánh sen hồng như bà đã từng làm thế cho thái tử Na Tra. Vì vậy Trịnh Công Sơn luôn phải nhẹ nhàng với người nữ như người mẹ nâng niu đứa con yêu quý của mình. Và chúng ta không ngạc nhiên khi ông rất thích hát ru cho nàng ngủ như  một người mẹ hiền.
đọc tiếp

Viết lúc 4 AM – Tình độc giả

(Bài này được viết cách dây 4 năm hơn, lúc Y. chưa bị khổ nạn)

1.

Tôi nhận được một món quà văn nghệ từ một người quen vừa đặt chân đến Mỹ. Đó là cuốn sách Việt Nam Thi nhân hiện đại (1880 – 1965) của soạn giả Trần Tuấn Kiệt do nhà Khai Trí tái bản lần thứ nhất vào năm 1968 . Người tặng cho biết, cô đã lén dấu và đã giữ gìn nó suốt mấy mươi năm trước khi đám người cuồng tín ào vào khoá niêm thư viện đại học do cô coi sóc.
đọc tiếp

Ng~ : Bông phượng tím (tản mạn)

kinh ngạc ở chỗ cái vị canh cổng, giữ cữa nào đó vất toẹt cha nó ra bài tựa của chị Nguyễn Thị Hoàng cho tuyển tập thơ “Sương Mù Một Thuở”, còn thơ hơn những bài thơ kia, một cách rất chi là vũ phu, ngu ngốc, xuẩn động, vô lại… Tôi xin chép nguyên văn để bạn đọc coi có gì đáng xổ toẹt sỗ sàng như vậy không?

đọc tiếp