tìm vợ

Đây là bản tự kiểm, tư khai về mặt hôn nhân cũa tôi như sau: Khi ra trận ta là thằng chết trước Tổ quốc ghi ơn, lảnh tụ đẹp lòng Khi tìm vợ ta là thằng chạy chót Nên khó lòng ấp vợ đẹp trong chăn

Tiếng đàn

Thoạt đầu tôi nghĩ âm vọng  của tiếng đàn dương cầm ấy  vọng  đến từ cái cái loa đặt trong nhà ăn. Tôi không biết bản ấy là bản gì. Nhưng tôi biết một điều: tiếng đàn đã làm lòng tôi ngây ngất. Hành lang dài và kín như một đường hầm, nên âm thanh như thể một giòng suối tuôn trào  suốt cả hành lang.

Phà qua

 Mấy hôm nay, bà xã tôi không muốn đụng bất cứ món ăn gì. Tôi hết cách. Những món mà nhà tôi rất thích trước đây, nay không còn thích nữa. Chỉ có một món nhà tôi rất thích. Là âm nhạc. Mấy hôm nay, bà cứ đòi nghe bản Ông Lái Đò do Hùng Cường hát.

Máy đã hồi sinh…

Báo tin cùng thân bằng quyến thuộc cùng bạn bè xa gần cùng người quen kẻ không quen là đứa con của tôi đã sống dậy, trở mình, rung chuyển ầm ầm, rồi từ từ những trang giấy nhả ra, mực vẫn còn lóng lánh. Cám ơn cái register, cái roller assembly, cái nắp bằng nhựa, vậy mà ta không biết, tội tình chưa, vất đi mà không thương xót vô tâm…. Máy […]

Chiếc máy HP phế thải

Hơn nửa thế kỷ trước đây, vào năm 1965, tạp chí Văn thời  nhà văn Trần Phong Giao làm thư ký tòa soạn đã gióng lời kêu gọi thành lập ủy ban sưu tập tài liệu bài vở của nhà văn Triều Sơn, nhất là truyện dài Nuôi Sẹo. Nhưng lời kêu gọi vang trong sa mạc. Mười tám năm trước đây, sau khi nhà thơ Cao Đông Khánh qua đời (12-12-2000) trên […]

Tiềm thủy đỉnh màu vàng, chiếc xe hơi màu trắng

Chiếc tiềm thủy đỉnh màu vàng (the Yellow Submarine)  là tên của bài hát của ban Beatles mà nhà thơ Cao Đông Khánh đã dùng là tựa cho một bài thơ của anh trong thi phẩm “Lửa đốt ngoài giới hạn”. Sau đây là lời của bài hát: In the town where I was born Lived a man who sailed to sea And he told us of his life In the land of […]

Đẹp

(bài viết cách đây 6 năm) I. Tôi lái xe một mình tìm lên vùng cao Bắc Mỹ. Mùa thu càng lên phía Bắc  càng đẹp não nùng. Có lẽ ở đây, tại rừng núi thung lũng chập chùng  nên màu sắc cũng bao la bát ngát chập chùng. Chiếc xe càng lên cao, rừng càng mở lối, và những khối màu tiếp tục  được chấm phá hiện ra trước mắt ở hai […]

Coi chừng bị lừa mị. (2)

Đọc sách không phải là  tin vào sách, nhưng để suy nghĩ, thưởng thức, hoặc giết thời giờ. Suy nghĩ ở đây không phải là nhờ những câu văn, hay những lời văn, hay cả nội dung của tác phẩm, để ta rút ra  bài học… Nhưng suy nghĩ ở đây là từ ở ta.  Từ cái đầu óc suy nghĩ của ta. Lấy ví dụ hai đoạn thơ của Tố Hữu: Lão […]

Những niềm vui bát ngát

Hôm nay tôi có những niềm vui. Niềm vui thứ nhất là tìm được lời giải cho Cell, column và table  bằng phương pháp toán học. Từ đây tôi có thể áp dụng để tiết kiệm mực và giấy đến một phân nửa. Niềm vui thứ hai là sáng kiến về lay-flat của tôi đã thành công. Tôi đã thực hiện một cuốn sách mới nhan đề “truyện ngắn thời chiến”  dày 612 […]

Coi chừng bạn bị lừa mị !

Những ngày qua, thiên hạ bàn tán hơi nhiều về Hoang Phủ Ngọc Tường với những lời tự thú của ông ta về vụ thảm sát tại Huế vào năm Mậu Thân. Mô Phật. Lạy Chúa. Bây giờ ông mới tự thú. Như Chế Lan Viên đợi đến sắp xuống lỗ rồi mới ăn năn hối cải về sự thật của những bài thơ ông làm. Ở đây, tôi không bàn về những […]

Những ngày với Trịnh Công Sơn

1. Trong những lần dưỡng quân,  chúng tôi hay chọn quán này là chỗ để trở về, vì nó là quán đầu tiên trong thành phố mở nhạc Trịnh Công Sơn.. Chúng tôi đến đấy, với ly cà phê đắng, với khói thuốc quyện tròn, để tâm hồn cùng rưng rưng theo những cơn mưa của TCS. Tuổi trẻ dường như trở thành một bộ lạc, về đây để nhìn lại phận mình. […]

Đọc thơ Đinh Cường

Thử đọc hai câu thơ của Huy Cận: Sóng gợn trường giang buồn điệp điệp Con thuyền xuối mái nước song song… Ta thấy cái buồn của người thơ khiến cả trường giang cũng phải buồn theo (người buồn cảnh có vui đâu bao giờ – Nguyễn DU). Nhưng nếu ta đổi chữ “buồn” sang chữ “bèo” thì cái cảnh trường giang lại khác: Sóng gợn trường giang bèo điệp điệp Con thuyền […]

banh áo….

THT và Hồ Đình Nghiêm tại Montreal Canada Tấm hình trên chụp tôi (THT) và nhà văn Hồ Đình Nghiêm tại Montréal cách nay rất lâu, 10, 15 năm, có lẽ. Cám ơn nhà văn HĐN đã đăng cái hình trong bài “Hoài Cổ” viết về THT (Blog tranthinguyetmai.wordpress.com), mà có lẽ   nó là  tấm hình “hoành tráng”  nhất trong số những tấm hình chụp kẻ này. Ít ra nó không bắt thiên hạ thương […]

Nhân vật người lính miền Nam dưới cái nhìn của hai nhà văn đảng viên CS  gốc lính QLVNCH: Thế Vũ và Ngụy Ngữ.

  Tản mạn của Trần Hoài Thư Hai người viết trẻ mà sau năm 1975 trở thành đảng viên Cọng Sản, làm việc trong lảnh vực văn hóa là Ngụy Ngữ và Thế Vũ. Ngụy Ngữ chuyên về viết kịch bản, phim bản. Và Thế Vũ, chức vụ cuối cùng là Phó Tổng Thư Ký tạp chí Thanh Niên thành phố HCM. Văn tức là người. Qua những sáng tác của họ trước […]

Yên Chi và Nhất Hạnh

Trên tạp chí Văn Nghệ  số 15 tháng 5 năm 1962 có một truyện ngắn của Yên Chi mang tên là Ảo Tượng, đã làm tôi phải bàng hoàng vì văn tài của tác giả. Chẳng những  ở văn phong  trong sáng mà còn ở cái tài năng khi mỗ xẻ nội tâm chẳng khác một nhà phân tâm học thượng thặng. Nhất là tác giả đã nói về một bệnh lý thuộc […]

Chiều Giáng sinh trở lại Núi Trầu

Chiều Giáng sinh tôi trở lại Núi Trầu Bè tràm theo kênh lên đồi Núi Sọ… Núi Trầu là một địa danh ở Kinh Nhà Chung thuộc Kiên Lương Hà Tiên. Núi Sọ là một ngọn đồi nhỏ có dựng một thập tự giá rất lớn. Đây là một xóm đạo. Chúng tôi, khoảng 30 người tù cải tạo, được lệnh bè tràm từ trong rừng tràm ra Nhà Chung. Con đường bè […]

Nước mắt của ngày sinh nhật

Hôm nay trời quá lạnh, Nhiệt độ bên ngoài là 27  độ F (Khoảng – 3 độ C). Tôi mang bị thăm nuôi cọng vào niềm vui  được thêm một tuổi. Con cháu từ tiểu bang xa gọi happy birthday chúc mừng.  Tôi vui, vui lắm. Đi giữa hành lang, thấy y tá, phụ y tá, nhân viên của nursing home, tôi muốn nói với họ là hôm nay ngày sinh của tôi, […]

Sinh nhật tôi: ôi cuộc đời mầu nhiệm!

  Trước đây, tôi không bao giờ để ý đến ngày sinh  của mình. Vợ con nhắc và chúc mừng, rồi  cả gia đình dẫn ra nhà hàng. Tôi đón nó  với tâm trạng thờ ơ, hay bi quan hơn là vui mừng: Sáu mươi, chiếc dép như chừng rách Mòn cả trần gian những đoạn trường Quanh quẩn bên ta lời cáo phó Như nỗi buồn bia mộ hoàng hôn Sáu mươi, […]

Lời ca từ một hoàng hôn ở rừng tràm khổ sai

Khi chiếc ghe máy mang chúng tôi trở lại rừng tràm Hoàng hôn đã về, một mặt trời ở phía Tây hắt lên những ráng đỏ Bên bờ Kinh là một rừng lau trắng mượt Năm rạp mình trong màu ánh sáng nhá nhem Thỉnh thoảng vài cánh chim lười biếng bay qua Cánh đen in trên nền trời như giao thoa cùng đất đai và đồng cỏ Xình xịch xình xịt Chúng […]

Nguyễn Nho Sa Mạc: nguời thi sĩ tiên tri

  Nguyễn Nho Sa Mạc: nhà thi sĩ tiên tri Nguyễn Nho Sa Mạc tên thật là Nguyễn Nho Bửu, còn có bút hiệu Nguyễn Thị Liên Phượng. Ông sinh năm 1944 tại La Qua, Điện Bàn, Quảng Nam, mất vào 23 tháng Chạp năm 1964 tại bệnh viện Đà Nẵng. Thơ Nguyễn Nho Sa Mạc từ những năm 1960 đã đăng trên các tạp chí: Bách Khoa, Văn học, Mai, Văn… (Sài […]