TẢN MẠN

Cuối cùng tôi đã tìm được nó (2)

Posted on

Vâng, thì tìm được nó, với các xác bị nghiền banh tơi tả, chỉ còn lại một đống thịt bầy nhầy trên mặt đường East 7 th street. May chỉ còn chừa bộ da với những đốm bông trắng…
Một câu hỏi là: nếu tôi không xử dụng lộ trình mới (xem  đường mũi tên màu xanh nước biển) mà dùng lộ trình quen thuộc hàng ngày (xem đường mũi tên màu đà) từ nursing home trở về, thì làm sao tôi có thể thấy cái xác của con nai đáng thương ấy. Một ngàn lần, một vạn lần không. Bởi vì khi xe đụng đường Coolidge – đường nhà tôi, thì tôi phải rẻ trái. Tôi không thể lái quá lố đường Coolidge 20 feet để thấy xác nai và  cũng như để có bài viết này.

Tôi là dân Toán – loại Toán ứng dụng nên mỗi việc đều dựa vào những gì có lý chứ không phải mơ hồ. Vậy mà ở đây, tôi lại hỏi tôi trăm ngàn lần: Lý do nào để tôi chọn đường rừng mà trở về. Lý do nào con nai có bộ da lốm đốm trắng lại phơi xác ở trên đường tôi lái xe về. Hay lý do nào, nó lại không bị xe đụng ở một nơi nào đó để tôi không thấy…


Bản đồ ghi hai lộ trình từ Nursing home về nhà. Đường chánh có màu đà, mất khoảng 8 phút. Đường rừng có màu xanh (mất khoảng 20 phút). Xác nai năm trên đường (lộ trình mới)

 

Từ việc này dẫn đến câu hỏi này đến câu hỏi khác. Và chính mỗi câu hỏi là một sự suy nghĩ. Và mỗi sư suy nghĩ là một bài văn, bài thơ, bài tản mạn, bài tùy bút tôi đã, đang và sẽ viết lên đây.
Nếu  phóng sự là một bài ghi nhận khách quan về một sự việc xãy ra trong cộng dồng nói riêng hay xã hội nói chung, nếu nhật ký là những ghi nhận chủ quan mà người viết ghi nhận hàng ngày, thì những bài viết ở đây mang tính cách  vừa phóng sự vừa nhật ký. Chúng mang tính cách sống và viết.  Chúng dựa vào chất liệu sống, đặt sống thành suy nghĩ, rồi viết ra.

Người ta viết về tôi khá nhiều. Nhưng có một người khi nhân xét về tôi, tôi rất tâm đắc.  Đó  là nhà văn Mai Thảo.
Trên một số Văn trước 1975, khi giời thiệu một số cây bút trẻ  Ông xem tôi là nhà văn trẻ biết đặt sống thành suy nghĩ. Và tự thành trong cô đơn.

Có lẻ có một vài vị sẽ phán, ngòi bút của ngươi đã cùn,  nên để vào một bảo tàng viện, dóng cửa hưởng nhàn là vừa.. Vâng. Tôi biết vậy. Nhưng thưa các ngài. Tôi đâu cần các ngài ban bố tình thương đâu.  Tôi viết cho tôi. Cho con nai bé bỏng tôi tình mà tôi đã tìm ra. Cho hương hồn của nó, hình như cảm động vì chỉ có một con người còn nghĩ đến nó, để cho tôi được chọn lối đi trong rừng, để cuối cùng thấy được những đốm bông trắng trên đống thịt bầy nhày, và cũng đễ rủ hết những bận lòng phiền muộn suốt mấy ngày qua…

 

TẢN MẠN

Đi một mình

Posted on

Suốt cả một tuần nay tôi miệt mài gõ những trang ghi nhận của nhà văn Mai Thảo về văn nghệ và cuộc sống mà ông đăng trên tuần báo Nghệ thuật kể từ số 34. Tôi có cảm giác say mê gõ như đã một lần gõ những sáng tác của Triều Sơn trước đây.

Tôi cảm thấy tôi là người được may mắn, may mắn toàn vẹn khi thưởng ngoạn văn MT, nhất là qua thể loại tùy bút. Bởi, chẳng những mắt được đọc, mà ngón tay được biến những con chữ vô tri, từ lâu bị lãng quên trong phần mộ oan nghiệt của lịch sử, thành những chữ sống. Tôi đã tận dụng tối đa những gì mà khoa học hiện đại đã ban cho loài người hôm nay qua kỹ thuật digital. Chỉ một cái click là chữ chết thành chữ sống. Những trang scan lạnh lẽo, mờ nhạt có khi ố vàng, được mặc lại bằng chiếc áo digital, sau một cuộc biến đổi Google OCR.
Để từ đây, tôi bắt đầu đọc từng chữ, từng hàng, đối chiếu, và sửa chửa lại. OCR chỉ tốt cho những trang chữ in sau 1980, khi mà điện toán đã bắt đầu thịnh hành, còn những trang trước 1975, bị mối ăn, bị ẩm mục, giấy thì như bị mục nát, làm sao mà có đạt thành quả tốt dù chỉ là 30 % ?
Vậy mà tôi làm. Sửa từng chữ. Chữ sai nhiều. Nhưng mỗi lần dọc nó, thấy chữ không còn là những ký hiệu của abc mà trái lại là chữ sống. Từ chữ sống ấy, ta mới thấy được ý nghĩa của chữ và càng ngưỡng một người đã viết nên những hàng chữ ấy. Như đoạn văn sau đây, của Mai Thảo, với cái câu tôi phải lạnh mình:Đi một mình trong buổi chiều mình.
Tại sao lại là buổi chiều mình?Tôi  đang hỏi. Chắc bạn cũng đang hỏi. Vâng, buổi chiều là một mẫu số chung. Nhưng mỗi người có những buổi chiều riêng trên vòng quay của quả đất. Buổi chiều anh ở bên này đất Mỹ. Buổi chiều em ở bên kia Việt Nam. Buổi chiều anh ở Mỹ một mình. Buổi chiều em ở Việt Nam nồi cơm bốc khói. Thèm lắm em ơn nồi canh chua cá lóc. Em còn nhớ anh xin bỏ nhiều ớt cho cay.
Có phải ?

 

(Bắt đầu trích)

….Mỗi buổi sáng gỡ một tờ lịch, sao thấy cử chỉ mình lạnh lẽo hư vô. Cúi đầu xuống. Kéo cao cổ áo lên, mà sống. Đi một mình trong buổi chiều mình. Chiều cao vút mây. Đi một mình trên con đường nhỏ. Đường lang thang thôi đi về đâu. Đi một mình trong im lặng lớn. Im lặng lớn hơn mọi tiếng động đời. Đi một mình trong mưa bay. Mưa hết tháng năm, mưa chiều mưa đêm và tôi sống với thời gian tới, thiếu lắm những tấm áo ngự hàn mầu nắng.
(Nghệ thuật số 45)

Mai Thao

lửa đỏ

Posted on

Sáng nay, qua Google OCR và nhờ Zoom +200 tôi đã đánh máy được 5  trong số 18 bài ghi nhận về văn nghệ và cuộc sống của nhà văn Mai Thảo. Tôi sẽ đi toàn 18 bài trên Thư Quán Bản Thảo số 85 dự trù phát hành vào tháng 7 sắp tới.
Càng ngày sự khó khăn về tuổi tác đã làm bằng hữu người đọc xa dần  và mất dần. Ngay cả tôi mỗi lần đọc là phải zoom đếm 200 %. Chữ trên Màn ảnh phải dùng size large hay extra large.
Biết vậy, vẫn lên đường như thời làm lính đi đầu thám kích. Tại sao.
Nhà văn Mai Thảo đã nói hộ.

Như một đoạn nhật ký mà nhà văn Mai Thảo ghi trên NT số 38 (ngày 31-6-1966), xin đăng lại:

Thứ năm 30–6
Tạ Tỵ tạt qua tòa soạn. Buổi sáng rực rỡ làm nhớ đến mầu sắc, và mầu sắc là nhớ đến hội họa. Hỏi Tạ Tỵ về sự vẫn im hơi bặt tiếng quá lâu của cuộc triển lãm tranh ảnh, mà chúng tôi đã báo trước từ năm ngoái, mà mọi người đều đợi chờ. Đáp cụt lủn: “Dẹp”. Iỏi tại sao, Tạ Tỵ trả lời rằng thưởng ngoạn hội họa không có chỗ đứng hiện nay giữa một đời sống chồng chất những vấn đề sinh kế đè nặng. Nói thế nhưng rồi lại nói : « sáng nay vừa vẽ xong một bức tranh đẹp quả ». Mâu thuẫn nghệ thuật đó. Hiện tượng sáng tác đó, Tranh không trưng bày. Nhưng sáng nay, vẫn thêm 1 bức mới thành hình. Nhưng sống được với mâu thuẫn đó, phải do hai điều kiện. Thứ nhất : tâm hồn còn lửa đỏ. Thứ hai: yêu mình, yêu công việc làm mình đến tận cùng.

TẢN MẠN

Sự mầu nhiệm của nghệ thuật @

Posted on

Mấy hôm nay  thế giới mạng xôn xao về  chuyện một thí sinh  của chương trình  “America’s Got Talent”  đã làm chấn động những người yêu nghệ thuật qua sự diễn xuất tuyệt vời có một không hai của chàng.  Đó là Kodi Lee. 22 tuổi, mù và bị chứng tự kỷ (autism). Autism là căn bệnh về thần kinh não bộ, ảnh hưởng phần lớn ở tiếng nói (communication).
Thú thật tôi  đã xem  biết bao nhiêu lần về cái video  này. Cứ mỗi lần xem là mỗi lần  muốn  rưng rưng ! (more…)