Category Archives: TẢN MẠN

Mưu sinh thoát hiểm

Hôm qua   cậu con bác sĩ từ tiểu bang cạnh về thăm mẹ. Nó  đã thay mặt tôi trổ tài. Không phải là khả năng thầy thuốc, nhưng là khả năng khuyến dụ mẹ để hả miệng, để chịu ăn… Nhưng nó cũng chịu thua. Dù món ăn, mua từ một nhà hàng buffet…những thức ăn mà mẹ nó từng thích …

Y. đã bị hỗn loạn thần kinh.  Y. bảo với con là mẹ sắp làm đám cưới. Con hỏi:  Mẹ  cưới ai ?  – Ông Tỉnh trưởng. Ông thấy mẹ viết chữ đẹp.  –  Còn ba thì sao.?  – Ba con là  chồng thứ hai.
Tôi la: Vậy thì từ nay, ông tỉnh trưởng thay tôi đên chăm sóc bà. Tôi khỏe. Tôi sẽ đi tìm vợ khác. Chịu không ? – Không chịu. – Tạo sao lại không chịu ? Con tôi hỏi. – Vì ông tỉnh trưởng không biết làm như ba.

Buồn thì buồn thật. Nhưng tiếng cười vẫn rộn ràng. Y. nằm  trên giường., đòi con cho mẹ mượn 100 đô để mẹ cho người giúp mẹ thay quần thay áo… Gương mặt  Y. tỏa lên một nỗi thánh thiện lạ lùng.  Thì xem  Y. là một người mất trí đi. Điên đi. Nhưng Y. đâu có khổ. Đâu có biết mình điên, mình khổ. Chỉ có cha con tôi… Nó là bác sĩ. Nó hiểu về bệnh trạng của mẹ,  Tuổi già mà. Ai bảo  đảm một ngày nào đó, trí óc vẫn còn minh mẩn  ? Ai dám vỗ ngực, tự hào là minh sẽ mạnh khỏe suốt đời. ?
Tôi biết là từ đây, tôi sẽ mang thêm những nỗi buồn to lớn khủng khiếp. Đồ ăn tôi mang đến, tôi lại mang về.  Những trận bão bất thường nổi lên khiến tôi phải tối tăm mặt mày. May mà nhờ nghệ thuật. May mà nhờ Út Trà Ôn với Tình anh bán chiếu, Gánh nước đêm trăng, ông lái đò, hay Hữu Phước, Minh Cảnh, Lệ Thủy, hay hai sắc hoa tigôn, hay những clip về thôn Nữ Hậu giang… Chúng đã làm ngươi bệnh lịm dần, vào một ciơn đồng thiếp, rồi từ từ nhắm mắt…

Như vậy, tôi phải làm gì. Bỏ cuộc ư. Không, tôi không thể.  Đây là một trận đánh cuối cùng mà một tên nguyên là cựu trung đội trưởng thám kích  thuộc đại đội 405 sư đoàn 22 BB  tham dự, , vừa chỉ huy, vừa làm khinh binh,  đơn độc.
Mục đích không phải  là thám thính hay  đột kích mật khu, mà là mưu sinh thoát hiểm.

Mưu sinh thoát hiểm bằng cách gì?
Lúc ở trong rừng,  đêm hứng sương  làm nước uống, chụp những con kiến càng  ngắt đít mà hút, nhai những lá rừng để cầm cơn khát,   ăn toàn cây cỏ, có khi nhai cả thịt sống,,, ( Tại sao lại thịt sống ? Nướng để mà  lộ mục tiêu à ?. Vậy mà  Hồ Anh Thái  lại tả  rất tường tận cảnh một “picnic” của một toán thám báo   trong khi đi săn tin : bắt một tù binh trong rừng, mổ  lấy 2 trứng dái , nướng  để nhậu giữa  mật khu !)

Còn bây giờ , đồ ăn thức uống ê hề dư dật, vậy mà tinh thần thì tận cùng kiệt quệ, nuốt bao nhiêu nước miếng  đắng, và nhỏ bao nhiêu là giọt lệ thầm,,, Đi không còn vững nữa.  Xiêu xiêu. Đổ đổ. Đúng là hồn bay vía lạc.

Nhưng nghĩ lại tôi là kẻ may mắn. Tôi vẫn còn trí não . Và tay chân vẫn còn lành lặn. Tôi vẫn còn nhận được những ân điển mà Thương Đế dành cho để mà mư sinh thoát hiểm:

Đêm ngày quạnh hiu tôi làm con chim gõ mõ
Cốc cốc hoài trên bàn phiếm keyboard
Ngón tay phải này gõ những nút lạnh trơ
Ngón tay trái kia sẵn sàng cntl, shift
Gõ, gõ, bao nhiêu ngày và đêm mãi miết
Tôi là  con chim gõ mõ già nua
Và ngón tay ngày xưa tôi dùng để bóp  lãy cò
Nay  làm phép để  biến thành những bit 1 và 0 yêu dấu
Gõ, tôi dang gõ trên keyboard hay vào tim mình rướm máu
Để những  linh hồn chữ chết được hồi sinh

Mừng quá đi thôi, con chữ đã lung linh
Và hai ngón gõ của tôi chừng như mầu nhiệm

**

Tôi đã đưa lên hang trăm, flipbook. Và giờ này vẫn tiếp tục.  Tiếp tục  học hỏi, Tiếp tục gõ.. Vì tôi đang cần,  rất cần chúng để mưu sinh thoát hiềm.

Cuối cùng tôi đã tìm được nó (2)

Vâng, thì tìm được nó, với các xác bị nghiền banh tơi tả, chỉ còn lại một đống thịt bầy nhầy trên mặt đường East 7 th street. May chỉ còn chừa bộ da với những đốm bông trắng…
Một câu hỏi là: nếu tôi không xử dụng lộ trình mới (xem  đường mũi tên màu xanh nước biển) mà dùng lộ trình quen thuộc hàng ngày (xem đường mũi tên màu đà) từ nursing home trở về, thì làm sao tôi có thể thấy cái xác của con nai đáng thương ấy. Một ngàn lần, một vạn lần không. Bởi vì khi xe đụng đường Coolidge – đường nhà tôi, thì tôi phải rẻ trái. Tôi không thể lái quá lố đường Coolidge 20 feet để thấy xác nai và  cũng như để có bài viết này.

Tôi là dân Toán – loại Toán ứng dụng nên mỗi việc đều dựa vào những gì có lý chứ không phải mơ hồ. Vậy mà ở đây, tôi lại hỏi tôi trăm ngàn lần: Lý do nào để tôi chọn đường rừng mà trở về. Lý do nào con nai có bộ da lốm đốm trắng lại phơi xác ở trên đường tôi lái xe về. Hay lý do nào, nó lại không bị xe đụng ở một nơi nào đó để tôi không thấy…


Bản đồ ghi hai lộ trình từ Nursing home về nhà. Đường chánh có màu đà, mất khoảng 8 phút. Đường rừng có màu xanh (mất khoảng 20 phút). Xác nai năm trên đường (lộ trình mới)

 

Từ việc này dẫn đến câu hỏi này đến câu hỏi khác. Và chính mỗi câu hỏi là một sự suy nghĩ. Và mỗi sư suy nghĩ là một bài văn, bài thơ, bài tản mạn, bài tùy bút tôi đã, đang và sẽ viết lên đây.
Nếu  phóng sự là một bài ghi nhận khách quan về một sự việc xãy ra trong cộng dồng nói riêng hay xã hội nói chung, nếu nhật ký là những ghi nhận chủ quan mà người viết ghi nhận hàng ngày, thì những bài viết ở đây mang tính cách  vừa phóng sự vừa nhật ký. Chúng mang tính cách sống và viết.  Chúng dựa vào chất liệu sống, đặt sống thành suy nghĩ, rồi viết ra.

Người ta viết về tôi khá nhiều. Nhưng có một người khi nhân xét về tôi, tôi rất tâm đắc.  Đó  là nhà văn Mai Thảo.
Trên một số Văn trước 1975, khi giời thiệu một số cây bút trẻ  Ông xem tôi là nhà văn trẻ biết đặt sống thành suy nghĩ. Và tự thành trong cô đơn.

Có lẻ có một vài vị sẽ phán, ngòi bút của ngươi đã cùn,  nên để vào một bảo tàng viện, dóng cửa hưởng nhàn là vừa.. Vâng. Tôi biết vậy. Nhưng thưa các ngài. Tôi đâu cần các ngài ban bố tình thương đâu.  Tôi viết cho tôi. Cho con nai bé bỏng tôi tình mà tôi đã tìm ra. Cho hương hồn của nó, hình như cảm động vì chỉ có một con người còn nghĩ đến nó, để cho tôi được chọn lối đi trong rừng, để cuối cùng thấy được những đốm bông trắng trên đống thịt bầy nhày, và cũng đễ rủ hết những bận lòng phiền muộn suốt mấy ngày qua…