Gặp hai ông tướng tại New York


Trần Hoài Thư

 

…Như vậy tôi không có một nơi để đốt lại những sợi khói hoài niệm.  Nhưng tôi vẫn về cùng Nữu Ước vào những ngày cuối tuần, dù đôi lần, xe tôi phải bị kẹt hàng giờ trên khúc đường Canal dẫn vào khu Phố Tàu, hình như không còn một lối thoát.  Tôi đã tự nhủ lòng đừng đi Nữu Ước nữa. Tôi không đủ kiên nhẫn nhích xe từng bước, giữa muôn ngàn âm thanh hỗn lộn từ còi xe đến còi hụ, từ chiếc xe sang lane này, đến chiếc xe sang lane khác.  Còn nữa.  Còn cả đám người đi băng qua đường như lao vào đầu xe, hay những anh chàng lái tắc xi vàng chạy ẩu.  Có một điều gì kỳ bí thôi thúc tôi trở lại.  Về lại tiệm sách, bước lại vỉa hè, hòa nhập vào cùng cuộc vui khiêu vũ…

 

Cho đến một ngày tôi không còn dám bỏ xe đậu đại tại khu Tòa Án nữa.  Tấm giấy phạt đậu trái phép để nằm trên kính xe.  Chiếu luật 45, hay 46 gì đó, tiền nộp phạt 60 đô la.  Muốn khiếu nại thì điền đơn gởi về địa chỉ…  Tôi chửi thề.  Phạt gì mà phạt tàn bạo.  Ở quận tôi ở, tiền phạt chỉ tối đa 10 đồng là cùng.  Có lẽ chỉ có một nơi trên quả đất này Nữu Ước cái gì cũng nhất.  Từ những building chọc trời, những con đường không bao giờ ngớt xe, những bảo tàng viện nghệ thuật, những vở nhạc kịch được trình diễn từ năm này qua năm khác, đến tội ác và cả tiền phạt…

đọc tiếp

Cuối bờ xa cách

Truyện viết trong thời chiến của Trần Hoài Thư
(trích tạp chí Văn Học số 193 năm 1974)

Cho tới bây giờ, tôi mới thấy rằng tôi là một tên bất nhân nhất thế gian. Một tên vô tâm độc ác. Không, anh đừng vội ngạc nhiên. Cũng đừng thắc mắc tại sao tôi lại tự sỉ vả tôi như thế. Cho dù từ trước tới nay, tôi chưa dám giết một côn trùng, sợ máu như sợ một thứ gì ghê gớm. Hãy bình tâm, cho tôi thú tội. Dù sao đi nữa, anh là kể đến với tôi chiều nay, buồn cùng nỗi buồn to lớn của tôi, thương hại cùng nỗi cô đơn khủng khiếp của tôi.

[đọc tiếp]

Thơ của văn

I.

Ngày hôm ấy tôi lênh đênh vô định. Gọi thầm sương và khói mông mênh. Lòng cảm động mờ trên từng lá nhỏ. Xanh và xanh yêu dấu vô lường. Tôi chẳng giấu lòng tôi hờn dỗi. Theo lăn hoài ngày một ngày hai. Kìa con sóc xám băng đường chẳng sợ. Kìa hàng cây trắc bá ôm tay. đọc tiếp

Người hạ sĩ nhất

tranh của Thân trọng Minh

…Chàng mở mắt trao tráo nhìn lên bầu trời đen tối. Tiếng dạ trùng vang lên não nuột. Có cả tiếng chim vạc cất lên lẻ loi. Bóng người lính canh mập mờ như pho tượng. Và tiếng gió thì thỉnh thoảng rít lên, hú dài trên cánh đồng. Gió làm mảnh chiếc poncho đập phành phạch.  Có tiếng mớ của một người lính nào đó. Rồi có tiếng gọi đổi phiên.

Đọc tiếp

Cỏ nội hoa đồng

Thơ Trần Hoài Thư

Ngày đầu tiên gặp em
Anh si tình mà không dám ngỏ
Em đứng giữa vườn,
tưới cà tưới cải
Anh ngẩn ngơ nhìn như phải chiêm bao
Sân nhà em lấm tấm hoa ngâu
Khế cũng trổ hoa
Rụng bên bờ giếng nước
Chiều chậm xuống
nhả lên trời khói trắng
mất… mất… dần trong ánh nắng hoàng hôn…

Em xinh vô cùng giữa vườn cải trổ bông
Khiến bướm ong quên buổi chiều sắp ngủ
Bướm trắng bướm vàng tham lam nhụy nở
Để si tình càng nẩy nở hồn anh

Đừng nói gì tôi,
hỡi người truyền tin
Anh có biết là tim tôi đang ca hát
Anh có  biết, khi nàng xách thùng tưới nước
Là bụi ớt bụi cà hớn hở mừng vui
Là hồn tôi cũng mát lắm anh ơi…

Từ đấy mỗi lần trước khi qua sông
Anh vẫn dừng lại bên nhà
Để nhìn  người em gái nhỏ
áo bà ba giữa vườn xanh rau cỏ
Xinh xinh cỏ nội hoa đồng…
Cau mới trổ buồng, trái nhỏ non non
Khi cau lớn em nhớ để dành cho anh em nhé…
Rồi anh sẽ đứng bên người yêu nhỏ bé
Sẽ dâng cau
dâng trầu
dâng rượu đến khắp bà con
Cha mẹ anh xa, chỉ còn đám bạn nhà binh
Mượn chiếc dodge cũ mèm
không mui làm xe đám cưới
Và súng nổ liên thanh mừng cô dâu mới
Để mọi người vui dùm những thằng lính trận chịu chơi…

Nhưng cuối cùng sông núi vẫn chia phôi
Có ai biết một ngày anh phải bỏ
Phải đành đoạn xa lìa người em nhỏ
Phải tha phương nơi xứ  lạ quê người
Đã bao năm rồi nước vẫn cứ trôi
Chắc những mùa cau vẫn trổ buồng trổ trái
Không biết có buồng nào em dành cho anh
ngày anh về lại
Để anh còn tưởng nhớ lại người thương
của hoa đồng cỏ nội quê hương…?

Viết lúc 4AM – Chia tặng chung nhau

Về đây, rẽ cỏ bờ hoang địa
Kiếm nỗi buồn chia tặng chung nhau
Người mẹ Bắc lên non tìm xác
Người mẹ Nam xuống biển tìm con

Về đây, người vợ đi tìm cốt
Nhát cuốc nào cuốc trái tim khô
Em sẽ khóc như trời tháng bảy
Về đây, lạnh cả những oan mồ

Về đây, hương lửa tro tàn lạnh
Thiếu phụ nào điên loạn trên non
Có đứa con không nhìn thấy bố
Dẫn mẹ về qua những triền sơn

Về đây, đào lại mồ oan nghiệt
Lịch sử này ai được ai thua
Ai giải cho xong lời chung thẩm
Triệu oan hồn đòi mạng hôm qua ?

THE BATTLEFIELD

TRAN HOAI THU
__________________________________

THE BATTLEFIELD
(Translated by TRAN QUI PHIET)

    She went back to look for that place. “Where is it now?” she wondered. All she saw were desolate tufts of grass and wanton vegetation although it was the same red soil, the same puddles of water and, far beyond, the same immense jungles eternally shrouded in heavy mists.
Continue reading “THE BATTLEFIELD”

Diều hâu bỏ núi

Truyện Trần Hoài Thư

Tiếng nổ cạch cạch dội vào vách đá vọng lại như những tiếng báo động dây chuyền. Máy đã bắt được liên lạc với các đứa con bên kia phần đất chết. Giọng nói của người đại đội trưởng địa phương quân nghẹn ngào:”Các đứa con tôi chỉ chờ ngày này. Hôm nay đúng mười ngày”.

Đọc tiếp

Cuối đường – chuyện một người khoa bảng bị cô lập

Có một người đàn bà Mỹ bắng cấp đầy mình. Một bằng tiến sĩ về giáo dục. Nhưng nghề dạy học không hái ra tiền nhiều, bèn chuyển qua  học ngành computer. Lấy bằng Master về điện toán. Được thu nhận bởi một công ty lớn.

Nhưng vài tháng sau, bà bị sa thải. Tại sao.

Xin được đăng lại một truyện trong Hành Trình của một cổ trắng. (Click vào hình đọc tiếp)

Thị trấn cà phê hoa

Tùy bút Thị trấn cà phê hoa  được viết vào tháng 3-75 và được đăng trên Tạp chí Thời Tập số phát hành  vào tháng tư năm 1975.  Số báo mang chủ đề Văn chương trước tình thế mới , không phát hành rộng rãi kịp. Chỉ có một số người may mắn có được. Nó được xem là số báo cuối cùng của miền Nam.
đọc tiếp