Quán đợi hoàng hôn (truyện viết trước 1975)

  (tranh Thân Trọng Minh)   Khi lên thị trấn miền núi này vào một ngày cuối năm, tôi đã mang theo hình bóng cô độc in trên những con đường rét run hơi lạnh. Đây là một thị trấn lạ. Những vách nhà gỗ thông, những bức tường vôi còn hoen ố bụi bùn đỏ, những người Thượng hay Kinh, những con đường phượng khô hay những con đường thiếu ánh nắng, […]

Đôi mắt người Sơn Tây

Truyện thời chiến của Trần Hoài Thư Nhạc Phạm Đình Chương. Thơ Quang Dũng. Ca sĩ: Trần Thái Hòa (tranh Thái Tuấn. Ảnh background: Kinh Vĩnh Tế, nguồn: Internet)   Buổi chiều có một người sống trôi nổi dưới những cánh rừng tràm, gian khổ cơ cực với muỗi vắt sinh lầy, đã trở về nói với tôi về huyền thoại của một con kinh, biên giới giữa hai xứ sở Miên Việt. […]

Mưa

(Truyện viết sau 1975) Khi ông ra cửa nhà hàng, trời đổ mưa. Ông lấy chiếc jacket đội trên đầu cố che những giọt mưa đang bắt đầu quất xối xả vào mặt. Không hiên nhà, không hiên phố, ông chỉ biết vừa đi vừa chạy. Đến ngã tư, lại đèn đỏ, và ông lại chờ. Chiếc jacket chỉ che đầu, còn cả áo quần ông thì mưa làm đẫm ướt. Lúc này […]

cho người hôn thê trước ngày đám cưới

  THT 1971 (chụp trong ngày đi phép)       Một người bạn tặng một số Văn cũ. số 181 tháng 7 năm 1971 có bản tin do anh thư ký tòa soạn Trần Phong Giao viết về ngày đám cưới cùng ngày ra mắt tập truyện” Những Vì Sao Vĩnh Biệt “. Nhớ lại, càng cảm tạ Trời Đất, đã giúp một người lính núi được bình an qua bao chập […]

Trắng

Da ông bạn màu đen Râu ông bạn màu trắng Da của tôi màu vàng Tóc của tôi màu trắng Màu trắng của Daksuk Màu trắng của  Mang Giang Màu trắng của  mù sương Màu trắng của  mây bạc THời chúng ta đánh giặc Nhuộm mãi đến bây giờ THT đẩy xe ông bạn Mỹ trong nursing home

Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi…

  Trong  chiến tranh  sống được là may Tôi vẫn nói trăm ngàn lần tôi là người may mắn Khi tên địch tìm bia tôi để nhắm Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi Rảnh sẹo hy hữu: cách tim chỉ một phân. (Lần bị thương thứ nhấtkhi mang quân giải cứu Qui Nhơn ngày mồng một Tết Mậu Thân)      

Người Cha

Con đang nhắm mắt đây, bởi vì, con biết Đất Trời Tiên Phật đang bao bọc ba, dìu dẫn ba, và chưa chắc, ba đang có mặt tại chốn này. Con nhắm mắt, giòng lệ nóng tuôn trào, không ai biết, mà chẳng cần ai biết. Bởi vì chỉ có ba biết con và con biết ba là đủ. Con biết có một người can đảm nhất trên đời, đạo hạnh nhất trên […]

Rồi một mai tôi phải xa Bình Minh

trần hoài thư Đâu cũng là trái tim hiền thục Đừng bắt con tôi phải học giết người Tôi đã mất rồi, mất tuổi đôi mươi Tôi không thể để con tôi, mất thêm lần nữa Thôi thì giã từ, giã từ tất cả Trước sau gì tôi cũng phải ra đi  

Xin được cám ơn em

gởi các bạn từ P.V. Lâu thật là lâu anh không làm nổi một bài thơ Không viết nên một câu văn vừa ý Sáng dậy nhìn đồng hồ Đếm đêm qua ngủ mấy tiếng Tối lên giường Đếm từng trang sách ru giấc ngủ Lựa vị thế cho đôi chân khỏi đau Ví dụ chiếc gối kê Hay chiếc mền lót Ôi đôi chân của anh Đôi chân chạy nhiều hơn đi […]

Người con gái ở nhà thờ Đức Tin

Truyện  của Trần Hoài Thư   Như thế tôi đã có một hình ảnh để tạm gọi là nhớ nhung. Như thế tôi đã có một dòng suối tóc đen tuyền và một con mắt giấu trong bờ suối như bắt tôi phải cố tìm kiếm một cõi mê lộ.  Như thế cái dáng người nữ, đôi bờ ngực phập phồng, để tôi phải mơ đến độ phải mộng tinh. Từ ngày thấy […]

Bông châu thổ …

thơ THT Khi chị về Xa thì xa. Người cũng thật xa Chị có về bàn chân bỏ guốc Dòng sông đêm trăng. Thở dài não nuột Dấu chân rồi cũng xóa. Nằm im Chị có về trăng muời sáu trăng lên Một giọt sương cũng lạnh mình lóng lánh Hay giọt lệ của một thời con gái Hay giọt vui của tuổi chớm hoa xuân Mười sáu trăng tròn hồn chị bâng […]

Ngày cuối của một cổ trắng

truyện Trần Hoài Thư Trước đây, khi nghe những chuyện liên quan về  những người cổ trắng, ông không tin.. Ông cho đó là trường hợp cá nhân, cá biệt, không phải là trường hợp chung. Bây giờ thì ông tin. Bởi chính ông là người trong cuộc. Ông đang thấy những nhát kéo tàn bạo mà tay xếp đã cố cắt ngang cắt dọc thẻ trả nợ của ông.. Ông thấm thía […]

Thơ từ một thời thám kích vùng hai

xâm nhập mật khu Gai  rừng  che bít lối Đá tiếp đá chất chồng Phân người  bốc thinh không Cỏ tranh che tầm mắt Người lính Thượng tiền sát Ngần ngừ không dám lên Trên  gương mặt xạm đen Mồ hôi vàng lóng lánh Tức mình, kê họng súng Sau lưng thằng khinh binh Ra lệnh mày không lên Tao bóp cò đừng hối Nói mà lòng muốn mếu Muốn nói thêm một […]

Binh đoàn Ấn Độ

Sáng tác sau năm 1975 của Trần Hoài Thư (trích Hành Trình của Một Cổ Trắng, tái bản nhiều lần) Hắn là hiện thân của tay xâm lược. Mỗi ngày hắn kể cho ông về một hai nơi gọi hắn. Mà thật sự khả năng của hắn không thể siêu đẳng để kẻ đưa người rước như vậy. Bằng chứng hắn phải học từ ông. Nhưng trên trường đời, hắn là kẻ thắng […]

Đêm Chiêm Thành

Truyện thời chiến của Trần Hoài Thư Bà lão tự nhiên òa khóc: “Ðêm nay rằm tôi không thể để nó lạnh lẽo dưới đất. Tôi mong nó lên hưởng chút hương đèn…” “Dạ, ngoại nói đúng. Khi chết rồi ai cũng như ai, không còn là ngụy cũng không còn là VC, không còn Bắc không còn Nam. Thưa ngoại, xin ngoại cho con một cây nhang, để con cùng cầu cho […]

Vượt sông

Credit: AP Không đò thuyền qua sông Lệnh ban: quân phải lội Những thằng lính cởi trần poncho: bè dã chiến Mặt trời nằm chênh chếch Nắng dát vàng một giòng Giữa trường giang mênh mông Người và phao hì hụp Bên kia bờ  bí mật Hàng tre cúi xuống nhìn Hỡi tên địch đang rình Chờ ta lên hãy bắn Kẻo ta thằng thám kích Lại chết thành ma da Đêm bến […]

Sao chổi

truyện thời chiến của Trần Hoài Thư Truyện này được trích từ phần hai của truyện ngắn Sao Chổi đăng 2 kỳ trên tạp chí Nghiên Cứu Văn Học số 8-9 năm 1969 (linh mục Thanh Lãng chủ nhiệm).  Truyện lấy bối cảnh và chất liệu từ một cuộc đóng quân đêm  của một đại đội thám kích tại một ngôi ấp ở dưới chân núi, để  chuẩn bị cho cuộc đột kích […]