Quán đợi hoàng hôn (truyện viết trước 1975)

  (tranh Thân Trọng Minh)   Khi lên thị trấn miền núi này vào một ngày cuối năm, tôi đã mang theo hình bóng cô độc in trên những con đường rét run hơi lạnh. Đây là một thị trấn lạ. Những vách nhà gỗ thông, những bức tường vôi còn hoen ố bụi bùn… Read More Quán đợi hoàng hôn (truyện viết trước 1975)

Đôi mắt người Sơn Tây

Truyện thời chiến của Trần Hoài Thư Nhạc Phạm Đình Chương. Thơ Quang Dũng. Ca sĩ: Trần Thái Hòa (tranh Thái Tuấn. Ảnh background: Kinh Vĩnh Tế, nguồn: Internet)   Buổi chiều có một người sống trôi nổi dưới những cánh rừng tràm, gian khổ cơ cực với muỗi vắt sinh lầy, đã trở về… Read More Đôi mắt người Sơn Tây

Mưa

(Truyện viết sau 1975) Khi ông ra cửa nhà hàng, trời đổ mưa. Ông lấy chiếc jacket đội trên đầu cố che những giọt mưa đang bắt đầu quất xối xả vào mặt. Không hiên nhà, không hiên phố, ông chỉ biết vừa đi vừa chạy. Đến ngã tư, lại đèn đỏ, và ông lại… Read More Mưa

cho người hôn thê trước ngày đám cưới

  THT 1971 (chụp trong ngày đi phép)       Một người bạn tặng một số Văn cũ. số 181 tháng 7 năm 1971 có bản tin do anh thư ký tòa soạn Trần Phong Giao viết về ngày đám cưới cùng ngày ra mắt tập truyện” Những Vì Sao Vĩnh Biệt “. Nhớ… Read More cho người hôn thê trước ngày đám cưới

Trắng

Da ông bạn màu đen Râu ông bạn màu trắng Da của tôi màu vàng Tóc của tôi màu trắng Màu trắng của Daksuk Màu trắng của  Mang Giang Màu trắng của  mù sương Màu trắng của  mây bạc THời chúng ta đánh giặc Nhuộm mãi đến bây giờ THT đẩy xe ông bạn Mỹ trong… Read More Trắng

Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi…

  Trong  chiến tranh  sống được là may Tôi vẫn nói trăm ngàn lần tôi là người may mắn Khi tên địch tìm bia tôi để nhắm Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi Rảnh sẹo hy hữu: cách tim chỉ một phân. (Lần bị thương thứ nhấtkhi mang quân giải cứu Qui Nhơn ngày… Read More Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi…

Người con gái ở nhà thờ Đức Tin

Truyện  của Trần Hoài Thư   Như thế tôi đã có một hình ảnh để tạm gọi là nhớ nhung. Như thế tôi đã có một dòng suối tóc đen tuyền và một con mắt giấu trong bờ suối như bắt tôi phải cố tìm kiếm một cõi mê lộ.  Như thế cái dáng người… Read More Người con gái ở nhà thờ Đức Tin

Ngày cuối của một cổ trắng

truyện Trần Hoài Thư Trước đây, khi nghe những chuyện liên quan về  những người cổ trắng, ông không tin.. Ông cho đó là trường hợp cá nhân, cá biệt, không phải là trường hợp chung. Bây giờ thì ông tin. Bởi chính ông là người trong cuộc. Ông đang thấy những nhát kéo tàn… Read More Ngày cuối của một cổ trắng

Thơ từ một thời thám kích vùng hai

xâm nhập mật khu Gai  rừng  che bít lối Đá tiếp đá chất chồng Phân người  bốc thinh không Cỏ tranh che tầm mắt Người lính Thượng tiền sát Ngần ngừ không dám lên Trên  gương mặt xạm đen Mồ hôi vàng lóng lánh Tức mình, kê họng súng Sau lưng thằng khinh binh Ra… Read More Thơ từ một thời thám kích vùng hai

Đêm Chiêm Thành

Truyện thời chiến của Trần Hoài Thư Bà lão tự nhiên òa khóc: “Ðêm nay rằm tôi không thể để nó lạnh lẽo dưới đất. Tôi mong nó lên hưởng chút hương đèn…” “Dạ, ngoại nói đúng. Khi chết rồi ai cũng như ai, không còn là ngụy cũng không còn là VC, không còn… Read More Đêm Chiêm Thành

Vượt sông

Credit: AP Không đò thuyền qua sông Lệnh ban: quân phải lội Những thằng lính cởi trần poncho: bè dã chiến Mặt trời nằm chênh chếch Nắng dát vàng một giòng Giữa trường giang mênh mông Người và phao hì hụp Bên kia bờ  bí mật Hàng tre cúi xuống nhìn Hỡi tên địch đang… Read More Vượt sông

Sao chổi

truyện thời chiến của Trần Hoài Thư Truyện này được trích từ phần hai của truyện ngắn Sao Chổi đăng 2 kỳ trên tạp chí Nghiên Cứu Văn Học số 8-9 năm 1969 (linh mục Thanh Lãng chủ nhiệm).  Truyện lấy bối cảnh và chất liệu từ một cuộc đóng quân đêm  của một đại… Read More Sao chổi