Mưa

(Truyện viết sau 1975)

Khi ông ra cửa nhà hàng, trời đổ mưa. Ông lấy chiếc jacket đội trên đầu cố che những giọt mưa đang bắt đầu quất xối xả vào mặt. Không hiên nhà, không hiên phố, ông chỉ biết vừa đi vừa chạy. Đến ngã tư, lại đèn đỏ, và ông lại chờ. Chiếc jacket chỉ che đầu, còn cả áo quần ông thì mưa làm đẫm ướt. Lúc này vào khoảng 4 giờ chiều, trời trắng xoá nước giữa hai hàng lầu cao. Khi đèn xanh bật, ông đã ào qua đường, cố gắng chạy nước rút đến phía hàng hiên của một siêu thị. Một đứa bé gái Mỹ đen khoảng 4, 5 tuổi đã vuột khỏi tay mẹ, tắm mưa la hét vui mừng. Một tay Mỹ đen bán dù vừa đi vừa rao lớn: Umbrella. Umbrella. Những tay lợi dụng thời cơ ! Không biết chúng lấy hàng ở đâu sao lại quá nhanh như vậy. Và dĩ nhiên, người bộ hành phải trả một giá rất cao nếu cần phải lao mình ra ngoài trời mưa như thác như thế này.
đọc tiếp

cho người hôn thê trước ngày đám cưới

 
THT 1971
(chụp trong ngày đi phép)
 
 
 
Một người bạn tặng một số Văn cũ. số 181 tháng 7 năm 1971 có bản tin do anh thư ký tòa soạn Trần Phong Giao viết về ngày đám cưới cùng ngày ra mắt tập truyện” Những Vì Sao Vĩnh Biệt “. Nhớ lại, càng cảm tạ Trời Đất, đã giúp một người lính núi được bình an qua bao chập chùng tai họa, để về SG cho kịp ngày hôn lễ. (Chỉ trước ngày hôn lễ một ngày !)
Bài thơ sau được sưu tập từ một trang báo cũ. Đăng lại để quí bạn  có thể hình dung những điều kiện và hoàn cảnh của những người viết trẻ trong thời chiến. Họ đã sống và viết như thế nào …
(THT)
Continue reading “cho người hôn thê trước ngày đám cưới”

Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi…

 

Trong  chiến tranh  sống được là may
Tôi vẫn nói trăm ngàn lần tôi là người may mắn
Khi tên địch tìm bia tôi để nhắm
Làm sao biết đầu đạn cũng thương tôi

vet seoRảnh sẹo hy hữu: cách tim chỉ một phân. (Lần bị thương thứ nhấtkhi mang quân giải cứu Qui Nhơn ngày mồng một Tết Mậu Thân)

 

 

 

Người Cha

Con đang nhắm mắt đây, bởi vì, con biết Đất Trời Tiên Phật đang bao bọc ba, dìu dẫn ba, và chưa chắc, ba đang có mặt tại chốn này. Con nhắm mắt, giòng lệ nóng tuôn trào, không ai biết, mà chẳng cần ai biết. Bởi vì chỉ có ba biết con và con biết ba là đủ. Con biết có một người can đảm nhất trên đời, đạo hạnh nhất trên đời, và cũng buồn bã nhất trên đời. Tháng ba hay tháng chạp, năm này hay năm khác, đêm xứ Mỹ hay ngày xứ Mỹ, qua thị trấn này hay về thị trấn khác, những con đường hun hút mênh mông rồi cũng cuối cùng về lại một điểm. Cái điểm đó, có ba mái tóc bạc phơ, bộ áo lụa trắng, đôi mắt mù lòa, hun hút trong dòng thiên cổ. đọc tiếp

Rồi một mai tôi phải xa Bình Minh

trần hoài thư

Đâu cũng là trái tim hiền thục
Đừng bắt con tôi phải học giết người
Tôi đã mất rồi, mất tuổi đôi mươi
Tôi không thể để con tôi, mất thêm lần nữa
Thôi thì giã từ, giã từ tất cả
Trước sau gì tôi cũng phải ra đi

 

đọc tiếp

Xin được cám ơn em

gởi các bạn từ P.V.

Lâu thật là lâu anh không làm nổi một bài thơ

Không viết nên một câu văn vừa ý

Sáng dậy nhìn đồng hồ

Đếm đêm qua ngủ mấy tiếng

Tối lên giường

Đếm từng trang sách ru giấc ngủ

Lựa vị thế cho đôi chân khỏi đau

Ví dụ chiếc gối kê

Hay chiếc mền lót

Ôi đôi chân của anh

Đôi chân chạy nhiều hơn đi

Giẫm bùn sình hơn là thảm cỏ mượt

Bước những bước trên những con đường đầy mìn bẫy ngụy trang hơn là lối đi thênh thang

Những ngón chân bám vào đất sét trời mưa trơn trợt hơn là thoải mái trên con đường hoa cỏ

Ôi đôi chân này

Một thời thay trâu bò kéo cày

Khi những cánh đồng phèn chua U Minh màu xanh dương

Rừng tràm mờ mịt che niềm hy vọng

Đôi chân bây giờ

Anh ôm chúng, khi bỏ vào giày dép

Anh nhấc chúng lên giường

Có khi anh nhảy cò cò

Vịn từng tủ bàn ghế để đi

Có khi nước mắt sống chảy

Cơn đau buốt xoáy từ đầu gối xuống những ngón chân

Cơn đau thốn quặn thắt khi gân rút từ chân này qua chân khác…

Vậy đó,

những ngày của tuổi già là vậy đó

nhưng mà

anh vẫn ấm lòng

bởi vì sau khi lê đôi chân đến chiếc ghế trước bàn computer

đôi chân anh có chỗ gác

và bầu trời xanh trên màn ảnh mở lại cửa windows.

Và mắt anh no nê

Lòng anh no nê

Tim anh no nê

Cùng những giấc mơ

Giữa một cõi ảo

Như nửa đêm này

Anh gặp một bó hoa hồng thật đẹp

Có chiếc nơ thắt xinh xinh

Và những lời chúc tụng

Anh xin phép được mang đến ngôi nhà của anh

Được trưng giữa phòng khách

ở một chỗ trang trọng nhất

như trong trái tim anh lúc này

Trần Hoài Thư
(1:30 AM)

Người con gái ở nhà thờ Đức Tin

Truyện  của Trần Hoài Thư

tranh Thân Trọng Minh

 

Như thế tôi đã có một hình ảnh để tạm gọi là nhớ nhung. Như thế tôi đã có một dòng suối tóc đen tuyền và một con mắt giấu trong bờ suối như bắt tôi phải cố tìm kiếm một cõi mê lộ.  Như thế cái dáng người nữ, đôi bờ ngực phập phồng, để tôi phải mơ đến độ phải mộng tinh. Từ ngày thấy nàng tôi như chìm đắm trong nỗi mê muội tâm thần. Tôi muốn nàng là của riêng tôi, dù trong giấc mơ, trong nỗi tưởng tượng. Tôi đã bị giằng co giữa cái xấu và cái tốt, về con heo và cánh hoa huệ lóng lánh hạt sương… Vâng, chính cô đơn là một căn bệnh khủng khiếp nhất.

đọc tiếp

Bông châu thổ …

thơ THT


Khi chị về

Xa thì xa. Người cũng thật xa
Chị có về bàn chân bỏ guốc
Dòng sông đêm trăng. Thở dài não nuột
Dấu chân rồi cũng xóa. Nằm im
Chị có về trăng muời sáu trăng lên
Một giọt sương cũng lạnh mình lóng lánh

Hay giọt lệ của một thời con gái
Hay giọt vui của tuổi chớm hoa xuân
Mười sáu trăng tròn hồn chị bâng khuâng
Đêm ra tắm ngoài bến sông im vắng
Chiếc gáo dừa. Múc trăng. Trăng động
Dòng suối trăng lai láng cả bình nguyên
Ai khỏa thân lồ lộ cả trăm miền
Chị có thẹn vì trăng nhìn trên lá
Khi chị về gió len bờ khe hạ
Mơn man từng nụ thắm. Mơn man
Khi chị về em quá ngẩn ngơ
Cho em gởi theo vầng trăng kỷ niệm
đọc tiếp

Ngày cuối của một cổ trắng

truyện Trần Hoài Thư

Trước đây, khi nghe những chuyện liên quan về  những người cổ trắng, ông không tin.. Ông cho đó là trường hợp cá nhân, cá biệt, không phải là trường hợp chung. Bây giờ thì ông tin. Bởi chính ông là người trong cuộc. Ông đang thấy những nhát kéo tàn bạo mà tay xếp đã cố cắt ngang cắt dọc thẻ trả nợ của ông.. Ông thấm thía được thế nào là ngày cuối của một kẻ mang cà vạt, vắt óc, vắt não để đổi lại cơm áo.

đọc tiếp

Thơ từ một thời thám kích vùng hai

xâm nhập mật khu

Gai  rừng  che bít lối
Đá tiếp đá chất chồng
Phân người  bốc thinh không
Cỏ tranh che tầm mắt

Người lính Thượng tiền sát
Ngần ngừ không dám lên
Trên  gương mặt xạm đen
Mồ hôi vàng lóng lánh

Tức mình, kê họng súng
Sau lưng thằng khinh binh
Ra lệnh mày không lên
Tao bóp cò đừng hối

Nói mà lòng muốn mếu
Muốn nói thêm một câu
Tao cũng són đái đây
Mày làm sao biết được ?
đọc tiếp

Binh đoàn Ấn Độ

Sáng tác sau năm 1975 của Trần Hoài Thư
(trích Hành Trình của Một Cổ Trắng, tái bản nhiều lần)

Hắn là hiện thân của tay xâm lược. Mỗi ngày hắn kể cho ông về một hai nơi gọi hắn. Mà thật sự khả năng của hắn không thể siêu đẳng để kẻ đưa người rước như vậy. Bằng chứng hắn phải học từ ông. Nhưng trên trường đời, hắn là kẻ thắng thế. Hắn mang tin dữ. Hắn là tai ách. Hắn đến đâu, dân IT bản xứ cuốn gói chạy dài…


đọc tiếp

Vượt sông

Credit: AP

Không đò thuyền qua sông
Lệnh ban: quân phải lội
Những thằng lính cởi trần
poncho: bè dã chiến

Mặt trời nằm chênh chếch
Nắng dát vàng một giòng
Giữa trường giang mênh mông
Người và phao hì hụp

Bên kia bờ  bí mật
Hàng tre cúi xuống nhìn
Hỡi tên địch đang rình
Chờ ta lên hãy bắn

Kẻo ta thằng thám kích
Lại chết thành ma da
Đêm bến nước gầm phà
Chắc là hồn lạnh lắm…

Trần Hoài Thư

Sao chổi

truyện thời chiến của Trần Hoài Thư


Truyện này được trích từ phần hai của truyện ngắn Sao Chổi đăng 2 kỳ trên tạp chí Nghiên Cứu Văn Học số 8-9 năm 1969 (linh mục Thanh Lãng chủ nhiệm).  Truyện lấy bối cảnh và chất liệu từ một cuộc đóng quân đêm  của một đại đội thám kích tại một ngôi ấp ở dưới chân núi, để  chuẩn bị cho cuộc đột kích hừng đông trên ngọn đồi Răng Beo.
Để có truyện này, tác giả thành thật cám ơn người bạn ẩn danh ở trong nước  đã cố công sưu tầm và đánh máy lại một đứa con tinh thần mà chúng tôi ngỡ sẽ không bao giờ thấy lại nó nữa… (THT)


…Nai soi lá thư hồng của người vợ dưới ánh trăng, đọc như thuộc lòng

 Ông xã của em,
Bây giờ là mười hai giờ đêm. Em không ngủ được. Em trở dậy thắp đèn viết thư cho anh.
Anh yêu,
Anh xa em như vậy đã nửa tháng. Tại sao trời cao không thương xót chúng mình, bắt vợ ở một phương, chồng ở một nẻo. Em đã khóc hết nước mắt, vì thương anh, vì tủi thân em.

đọc tiếp

Mưa

Trần Hoài Thư

Khi ông ra cửa nhà hàng, trời đổ mưa. Ông lấy chiếc jacket đội trên đầu cố che những giọt mưa đang bắt đầu quất xối xả vào mặt. Không hiên nhà, không hiên phố, ông chỉ biết vừa đi vừa chạy. Đến ngã tư, lại đèn đỏ, và ông lại chờ. Chiếc jacket chỉ che đầu, còn cả áo quần ông thì mưa làm đẫm ướt. Lúc này vào khoảng 4 giờ chiều, trời trắng xoá nước giữa hai hàng lầu cao. Khi đèn xanh bật, ông đã ào qua đường, cố gắng chạy nước rút đến phía hàng hiên của một siêu thị. Một đứa bé gái Mỹ đen khoảng 4, 5 tuổi đã vuột khỏi tay mẹ, tắm mưa la hét vui mừng. Một tay Mỹ đen bán dù vừa đi vừa rao lớn: Umbrella. Umbrella. Những tay lợi dụng thời cơ ! Không biết chúng lấy hàng ở đâu sao lại quá nhanh như vậy. Và dĩ nhiên, người bộ hành phải trả một giá rất cao nếu cần phải lao mình ra ngoài trời mưa như thác như thế này.
đọc tiếp

Gặp hai ông tướng tại New York


Trần Hoài Thư

 

…Như vậy tôi không có một nơi để đốt lại những sợi khói hoài niệm.  Nhưng tôi vẫn về cùng Nữu Ước vào những ngày cuối tuần, dù đôi lần, xe tôi phải bị kẹt hàng giờ trên khúc đường Canal dẫn vào khu Phố Tàu, hình như không còn một lối thoát.  Tôi đã tự nhủ lòng đừng đi Nữu Ước nữa. Tôi không đủ kiên nhẫn nhích xe từng bước, giữa muôn ngàn âm thanh hỗn lộn từ còi xe đến còi hụ, từ chiếc xe sang lane này, đến chiếc xe sang lane khác.  Còn nữa.  Còn cả đám người đi băng qua đường như lao vào đầu xe, hay những anh chàng lái tắc xi vàng chạy ẩu.  Có một điều gì kỳ bí thôi thúc tôi trở lại.  Về lại tiệm sách, bước lại vỉa hè, hòa nhập vào cùng cuộc vui khiêu vũ…

 

Cho đến một ngày tôi không còn dám bỏ xe đậu đại tại khu Tòa Án nữa.  Tấm giấy phạt đậu trái phép để nằm trên kính xe.  Chiếu luật 45, hay 46 gì đó, tiền nộp phạt 60 đô la.  Muốn khiếu nại thì điền đơn gởi về địa chỉ…  Tôi chửi thề.  Phạt gì mà phạt tàn bạo.  Ở quận tôi ở, tiền phạt chỉ tối đa 10 đồng là cùng.  Có lẽ chỉ có một nơi trên quả đất này Nữu Ước cái gì cũng nhất.  Từ những building chọc trời, những con đường không bao giờ ngớt xe, những bảo tàng viện nghệ thuật, những vở nhạc kịch được trình diễn từ năm này qua năm khác, đến tội ác và cả tiền phạt…

đọc tiếp