…cho dù lịch sử đau bầm dập…

Nới với người trung đội trưởng cũ Người viết: Cao Vị Khanh Vậy là hai mươi sáu năm sau ngày anh bỏ súng, gần ba mươi năm sau lần anh chào nghiêm trước hàng quân nhận chức trung đội trưởng, tôi có dịp nói chuyện với anh, người bạn mới biết mà chừng như thân… Read More …cho dù lịch sử đau bầm dập…

Lại Quảng Nam: Viết về Trần Hoài Thư

Ảnh chụp Trần Hoài Thư, 2009. “ Một thế hệ mới đã vươn lên từ sự lao khổ lận đận của thế hệ tiền phong. Không phải đi khai mỏ vàng, hoặc đi tìm đất mới. Nhưng phải tự dìu dắt trên chính một nơi mà mình chẳng bao giờ lựa chọn, để mong con cháu… Read More Lại Quảng Nam: Viết về Trần Hoài Thư

Khoa Hữu: cái chết của một tượng đá

  DẪN THƠ: Vào cuối thập niên 60, đơn vị tôi thất trận, bổ sung gần một nửa quân số cấp tiểu đoàn gửi ra trung tâm huấn luyện Vạn Kiếp. Đoàn xe đi qua nghĩa trang Biên Hòa thấy bức tượng lính dựng trước ngả  ba cổng như nhìn theo, mỉm cười. Vài năm… Read More Khoa Hữu: cái chết của một tượng đá

Đoạn ghi nhớ đầy năm ngày mất Phạm Công Thiện

ĐINH CƯỜNG rắn cuồn cuộn hư không ( Sấm thi- Phạm Công Thiện ) Cây hương thơm cuối cùng tắt từ ngày 8 tháng 3 năm ngoái người thi sĩ tuổi rắn trườn qua mấy con kinh đào hoa lau động đậy hoa lục bình tím còn trôi trên dòng nước đục chiều mênh mông… Read More Đoạn ghi nhớ đầy năm ngày mất Phạm Công Thiện

Khuất Đẩu:Đọc lại CÕI ĐÁ VÀNG Của Nguyễn Thị Thanh Sâm

(Đặc biệt của tạp chí Thư Quán Bản Thảo) Nếu Trần Hoài Thư, người đã suốt bao nhiêu năm tìm lại trong đống tro tàn của trận phần thư sau 1975, những tác phẩm văn học của miền nam Việt Nam, không nhắc đọc tác phẩm đầu tay và duy nhất của một góa phụ… Read More Khuất Đẩu:Đọc lại CÕI ĐÁ VÀNG Của Nguyễn Thị Thanh Sâm

về một buổi chiều ở bờ biển cực nam

Xuôi dòng của Lữ Kiều Lữ  Kiều là bút danh. Tên thật:Thân Trọng Minh, nguyên là một thành viên trong nhóm chủ trương của tạp chí Ý Thức (trước 1975). Trước 1975, ông viết văn, viết kịch, và làm thơ. Sau 1975, ông chuyển qua hội họa. Hiện sống tại VN. Bài văn này được… Read More về một buổi chiều ở bờ biển cực nam

Thơ Lê văn Trung: ĐỢI CHỜ ĐẾN CUỐI CUỘC TANG THƯƠNG

Ta về ghé lại gian nhà cũ Ngõ vắng, dây bìm chen lối vào Nền gạch xám khô, tường mốc thẫm Cây khế tàn bông rụng đớn đau Cánh cửa mười năm còn để mở Đìu hiu như mỏi cuộc mong chờ Ta bước ngại ngần, xiêu bóng đổ Run run thềm tối nhện giăng… Read More Thơ Lê văn Trung: ĐỢI CHỜ ĐẾN CUỐI CUỘC TANG THƯƠNG

Đỗ Nghê/Đỗ Hồng Ngọc (*): Gọi chiều nước lên

* Đỗ Nghê là bút danh của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc ( Vài cảm nghĩ khi đọc XA XỨ, Thơ Trần Hoài Thư, Thư Ấn Quán Xuất Bản 2010) Tập thơ mỏng tanh mà nặng trĩu với tôi. Tôi đọc mà nghe lòng mình rưng rứt. Toàn tập thơ có thể nói chỉ là… Read More Đỗ Nghê/Đỗ Hồng Ngọc (*): Gọi chiều nước lên