Thơ và con đường (1)….

đường phố mùa đại dịch Hôm nay, tôi  đi ra ngoài Khẩu trang bịt mũi,   đầu trùm mũ trai Xe lăn  giữa dãy phố dài Buồn hiu  mặc  niệm  con đường vắng tanh Vẫn đèn đỏ, vẫn đèn xanh Chớp hoài  chớp hủy  đo tim  thị thành “Rinascerò, rinascerai” – Tôi sẽ tái sinh, bạn… Read More Thơ và con đường (1)….

Khi tăng phái An Lão (Thơ thời chiến)

Ta  đi, ta đi tìm  ngươi để giết Bởi  ngươi  đang  đi tìm  để giết ta Đừng ngại, ta là thằng thám kich Ta đi đầu, cứ nhắm  ta đi Ta đi, bình bát không còn gạo Nước thánh vơi dần chỉ nước sương Dao phạt mở đường  lên  lạc cảnh Cả mặt mày  gai… Read More Khi tăng phái An Lão (Thơ thời chiến)

Cảm tạ văn chương (12): bài thơ của gã bán cà rem

  Xin cảm tạ văn chương. Nhờ văn chương mà tiếng chuông ngân vang, như những  niềm vui  lẫn tự hào kỳ diệu, Nhờ văn chương mà ta quên đi thân phận nhục nhằn. Nhờ văn chương ta thấy ta cao lớn hơn bao giờ:     Ta bán cà rem, hề! Ta đã về… Read More Cảm tạ văn chương (12): bài thơ của gã bán cà rem

hạt cát bầm

Ráng đỏ giát lên, chiều sắp ngủ Bờ bên:sậm tối hàng tre làng Niềm vui  của lính lan vào nước Đơn vị  được trở về  bình an Bình an có nghĩa là vô sự Là thấy làng ta đất của ta Là sớm ta qua con  nước cạn Chiều về nước đã lớn bao la…… Read More hạt cát bầm

Mấy năm đánh giặc ở quê hương Xuân Diệu & Chế Lan Viên

Hành quân qua xóm Gò Bồi     Hành quân qua xóm Gò Bồi Xem nhà Xuân Diệu có còn hay không Qua cầu  bắt tạm trên sông Thấy trên sông những đám mây in trời Thấy lòng rất đỗi bồi hồi Nhớ bài thơ thuộc chép thời học sinh Hành quân qua xóm Gò Bồi… Read More Mấy năm đánh giặc ở quê hương Xuân Diệu & Chế Lan Viên