Ân nhân trong chiến tranh | Blog Trần Hoài Thư

Ân nhân trong chiến tranh

 

Khi nói đến ân nhân  chắc em sẽ nghĩ đến  một  con người
Một con người đã cứu giúp mình khi mình hoạn nạn
nhưng mà con  người  thì làm sao  làm khiêng che đạn
Khi  hàn g trăm đầu đạn trực xạ bắn vào  mình
Em  sẽ nói rằng, sẽ có  những lời kinh
Sẽ có Chúa có Thánh có thần có ông bà tổ tiên phò trợ
Vâng,  anh có cầu, có nhìn lên mặt trời đỏ lửa
Nhưng mà tiếng cầu cũng  đã bị mất bởi tiếng nổ liên thanh
Em có bao giờ nghĩ có một ân nhân
Một hòn đá, bề ngang chỉ  rộng  chừng  nửa thước
Một hòn đá, giúp anh như là áo giáp
Chắn dùm anh, hay chịu đau đớn vì anh
Để mỗi  đầu đạn cắm vào là bọt đá sủi lên
Và những tia  lửa hồng xẹt  tung chừng như  điên cuồng  giận dữ…

Còn nữa em ơi, một ân nhân  nói ra xấu hổ
Đó là sợi thun quần đàn bà con gái anh mang
Ôi sợi thun quần màu  hồng màu trắng nhưng không phải màu tang
Đủ dài để dễ dàng buộc vào hai gọng kính
Để tiếp trợ   Kinh Kha thời nay thêm hai con mắt
Để  anh còn tự tin  khi làm  lính thám kích diều hâu

Để giúp anh nhìn cho rõ sự thật của  cuộc chiến tương tàn
Và hiểu thế nào là địa ngục hay thiên đàng
khỏi cần   ăn chay trường sám hối

 

%d bloggers like this: