Bạn Đến Nhà

 

Cám ơn những bạn nai của vùng Sleepy Hollow.
Các bạn đến nhà tôi, không phải gõ cửa nhà, mà gõ lòng tôi những tiếng dương cầm hạnh phúc.
Hai tai các bạn vểnh lện, có nghe  không tiếng gõ của lòng tôi qua hai ngón tay miệt mài trên bàn phiếm keyboard.
Tôi đang gõ một bài thơ:

Bây giờ còn cửa kính này
Mở ra  còn thấy bên ngoài thiên nhiên
Dù rằng, qua  tấm  thủy tinh
Không sao,   vẫn  thấy    bầu  trời màu xanh
Thấy  lũ sóc  giởn trên cành
Thấy hoa đào rợp màu hồng  môi son
Thấy cỏ xanh thấy nắng vàng
Thấy đôi chim  đỏ động tình giao hoan
Chừ thì mũi miệng   khẩu trang
Chỉ còn  con mắt để dành nhà thơ