𝑪𝒉𝒐̛̣ 𝑯𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 đ𝒆̂́𝒏 𝒓𝒐̂̀𝒊, 𝒍𝒖̛̉𝒂 đ𝒐̉ 𝒄𝒉𝒂̀𝒐 𝒕𝒂

𝐴𝑛ℎ đ𝑎̃ 𝑣𝑒̂̀, 𝑒𝑚 𝑎̣, đ𝑒̂𝑚 𝑛𝑎𝑦
𝐴𝑛ℎ đ𝑎̃ 𝑣𝑒̂̀, 𝑐𝑜𝑛 𝑡𝑖𝑚 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑏𝑎̣̂𝑡 𝑣𝑜̛̃
𝐶ℎ𝑜 𝑑𝑢̀ 𝑚𝑢̣𝑐 𝑡𝑖𝑒̂𝑢 𝑐𝑜́ 𝑛𝑔𝑎̀𝑛 𝑡𝑎̂́𝑛 𝑛𝑜̂̉
𝐴𝑛ℎ 𝑠𝑒̃ 𝑙𝑎𝑜 𝑣𝑎̀𝑜 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑡𝑒̂𝑛 𝑐𝑎̉𝑚 𝑡𝑢̛̉ 𝑐ℎ𝑜 𝑥𝑒𝑚 !


oOo

Đoàn quân băng đồng, kẻ trước người sau
Bì bỏm âm thầm trên cánh đồng nước ngập
Mặc nước ngập, súng chỉa trời – cứ lội
Chắc địch quân đang đóng chốt không ngờ !

Chợ Huyện đến rồi, lửa đỏ chào ta
Hướng Tây Hướng Đông cùng ào vào một lượt
Hãy tắt máy truyền tin
Hãy nói với đại bàng chúng ta không cần trái sáng
Hãy ngậm dao găm, tay hờm cò súng
Hãy làm cho địch choáng váng rụng rời
Hãy chụp mồi như một lũ diều hâu
Hãy cẩn thận đừng bắn lầm những người vô tội
Hãy coi chừng bọn xâm mình đặt mìn
cài lựu đạn
Chốt đặt ngoài bìa làng , chốt đặt đường đi…


Quân vừa ào vào vừa hét xung phong
Súng bắn vào những chỗ nghi ngờ có địch
M79 ,, M72, bắn vào tường gạch
Tiếp là M16 làm hỏa lực tiến công

Miệng thì gào lên vỡ cả màn đêm
Không gì cản ngăn những diều hâu thám kích

Địch hoãng kinh rồi địch chém vè chạy thoát
Tiếng nổ AK không còn nghe vọng: sạch rồi !
Giờ là lúc ta thu dọn chiến trường
Thấy giữa sân cờ
Xác một người con gái
lưng dầm đề đỏ máu
Mái tóc dài tung toé
em ơi

oOo

.

Người bạn đồng đội tôi ơi
xin anh chiếc mền dạ lính
Để tôi phủ trên thân người xấu số
Kẻo tội tình giữa đêm tối thê lương
Rồi tôi sẽ ru em
bằng lời ru của Trịnh Công Sơn
𝑻ô𝒊 𝒓𝒖 𝒆𝒎 𝒏𝒈ủ 𝒎ộ𝒕 𝒕ố𝒊 𝒎ù𝒂 đô𝒏𝒈

(Click link để nghe Elvis Phuong hát)

https://drive.google.com/file/d/157xCj1Rtn_1MUPHlYCHN4EnC1WYI8qLP/view?usp=sharing

và một con tim đẩm đầy nuớc mắt…

oOo

Ta đã về, giành lại quê hương
Giành lại quận đường hoang tàn đổ nát
Giành lại ngôi trường lời ca tiếng hát
Nhưng ta lại không giành được em gái ta yêu

Ta đã về nhìn bầy chim nhỏ cút côi
Chúng ủ rũ, như lòng ta ủ rũ
Lũ bé quỳ bên xác người cô trẻ
Đặt vòng hoa, mếu máo gọi cô về
Cô không về, cô bỏ dạy, cô đi
Cô bỏ chúng con cô về xứ khác
Ta cắn bầm môi, em ơi, ta khóc
Em không về em cũng bỏ thanh xuân
Em bé quê ơi, cho ta nhành bông
Một nhành bông quỳ vàng như màu áo

Ta đặt lên em. Trống trường ảo não
Như những hồi mặc niệm em tôi

Ta đã về, và đã trễ, em ơi…