Thi sĩ bụi

1. Lâu thật lâu không làm thơ. Lý do bận làm Thư Quán Bản Thảo số 99 chủ để Tưởng nhớ những bạn bè đã khuất và tạp chí Chỉ Đạo.
Nay bảo đã được phổ biến. Thở phào. Và thơ lại chảy.

Mời đọc bài thơ mới:

Mở cửa

Ta mở cửa nhà mời bạn bè tới viếng thăm
Nhà dù chật, nhưng tình ta không chật
Nhà láng giềng đã họp bầy picnic
Chẳng lẽ nhà thơquay lưng  với trái tim cùn
Khi vào nhà dừng bày đặt cởi giày
Bởi lão già mấy năm sống như người đạo sĩ
Bụi thì bẩn, mang vi trùng lây nhiểm
Nhưng ta vẫn an toàn chẳng covid cô vi

Khi bạn hiền ta Luân hoán còn xem hạt bụi trổ thơ (1)
Thì bụi cũng mang hồn thơ đến viếng
Có nghĩa lý gì khi ta đứng trên đỉnh gió
Gió ào ào bụi thốc kích ngày đêm
Da ta dày, lớp lớp bụi quê hương
cơn gió nồm Nam vu vù bay đầy trời bụi trắng
Bụi trắng áo quân trắng lên đầu tóc
Thêm bùn non sơn phết bộ treilli
Ngaỳ đầu lên rừng gió rít u  u
Gió cuốn bụiithay nhau chào mừng khách mới
Mưa vần vũ mưa tối trời tổí đất
Buị vũ vần mờ mịt sáng chiều hôm
Lính  làm  ở thành quần aó thơm tho
Còn ta buị mù phết hồ dán  thêm lớp vãi

Vậy mà không bao giờ lính than lính thở
Bởi chung quanh có đồng đội chịu cùng
Ghé quán bên đường gọi cốc xây chừng
Thấy loang loáng bụi rừng thêm gia vị

***
Lại một ngày nữa chờ đến mòn hơi
Lũ bạn ta đâu. Có thằng vừa mất
Nhà của ta mở hoài đợi khách
Không thấy khách đâu chì những tin buồn
May mà sáng nay có người viếng thăm
D8ang ở bên hè nhởn nhơ gặm cỏ
Nai đến viếng là nhà đâu có khổ
Giàu lộc đất trời giàu lộc trần gian
Lộc của bạn bè không gặp mà quen
Lộc của nghĩa tình những ngày khốn khó
Lộc hoan hỉ trên từng bàn chân tập bước
Lộc mừng vui ở chiếc gậy reo vang
Hãy gắng nắm tay , dù những sợi gân câm
Gắng nắm lại, để giữ gìn ta nhé…

Để ta có thể ra xe và vững lái
Về thăm mợt người thân dấu của ta
Hiện đang ở trong lò khổ nạn trầmluân

(1) Cám ơn đất đá trổ thơ, lòng ta hạt bụi vu vơ bám hoài – thi phẩm của Luân Hoán