Chiêm bao

Bởi chiêm bao không mọc lên từ chiến hào
Mà  đến từ đằng sau màn khói thuốc
Quán nghèo chật
những bàn những ghé san sát sum vầy
quán hở phên nên đầy gió lạnh lọt vào
May mà có nồi nước sôi, ấm lòng lửa ngọn



Để đến tuổi này, còn quay quắt với cơn mơ  si dại
Với bài thơ làm cho cái quán nghèo:

“Mở hàng. Súng  gát vào phên vách
Đôi giày bùn ướt còn bám đầy
Cô hàng ơi, xin ly xí nại
Mới ở mật khu về, thèm quá cà phê

Quán chật, mấy thằng ngồi cụm sát
Bỏ qua đêm trắng mắt bằng đồng
Nghe như mùi đất còn vương tóc
Lính bụi mà, em có thương không ?”

 (trong Thơ làm ở tuổi 80)