Đám mây

Người lính không mang đôi mắt và dáng thẹn thùng của cô giáo làng, mà mang theo đám mây. Đám mây chở lời bài học thuộc lòng thời đồng ấu. Mây sẽ trôi bàng bạc. Nhưng chì có đám mâychở lời xưa mới làm ấm lòng người lính khi vượt sông lao vào đất dử và mãi đến tận bây giờ:

Trưa dừng quân ven bờ sông
 thầy trò chia nhau bửa com gian khổ
Gió sông, đưa lời xa
vọng về  bài học thuộc lòng thời bé dại
xen lẫn tiếng thước gõ nhịp trên bàn
 
Người lính bỗng bồi hồi
đi vào ngôi trường làng
đứng ngoài cửa lớp

Chiếc bảng đen, giòng phấn trắng
Cô giáo trường làng trong màu áo tím rất xinh
Rồi thước gỗ đập nhanh
Những cửa miệng, những dôi má phùng mang
Gào lên, gào lên như trào sóng vỗ
Một bài thuộc lòng xa xưa  tự độ
anh mới  tập viết tập đồ

Rồi lệnh lên đường
Anh vượt giòng sông
Gió mây đuổi theo anh cùng bài học thuộc lòng đồng ấu.