Xa lạ

 

Khi quả địa cầu này biên giới xoá tan

Khi tiếng nói cùng chung lời tình tự

Khi quả đất này loài người gần gũi

Tại sao có người rất lạ quê hương ?

 

Rất lạ Việt Nam dù em dễ thương

Dù em da vàng, miệng môi thanh tú

Đôi mắt em là chút buồn xa xứ

Pha thêm cả  màu vời vợi Đông Phương

 

Vâng, ta hỏi em, cô người Việt Nam

Mắt em đen viền, tô than, ngơ ngác

Vâng, em đẹp, mà ta cay đắng

Đất nước mất rồi

ta cũng mất em  sao?