Thư Tết gửi bạn thơ Đỗ Nghê ở SG.

Tôi gặp trở ngại khi nói chuyện. Mỗi lân nói là mỗi lần thở dốc. Vì vậy tôi mượn blog này để gởi về bạn những lời chúc Tết, dù muộn màng, của một người bạn cũ xa quê nhà gần cả nửa thế kỹ.
Trước hết cám ơn bạn hiền đã có lòng lo lắng cho kẻ này. Bạn bè nhìn tấm hình của tôi  mới chụp mà nhỏ nước mắt. Tôi cảm ân mà chẳng buồn. Bởi ít ra bạn bè còn thương, chứ ghét thì  làm gì mà động lòng tri âm tri kỷ. Tôi muốn để bạn  đừng lo,  chứng tỏ là tôi vẫn còn khỏe mạnh bằng cách post cả chồng Thư Quán Bản Thảo mà  tôi vừa in xong, để các bạn thấy rằng hai cánh tay tôi vẫn còn đủ sức để cắt những chồng giấy mấy trăm tờ hay những cuốn sách dày cộm.

Chính nhò cái máy cắt bằng tay này mà tôi biết mình vẫn còn mạnh. Như sáng sớm này, muốn tập thể thao, tôi chạy từ dưới basement lên nhà trên ít nhất là mười lần.

Quên nói là phần thể thao của tôi sáng nay là mấy cuốn sách của Đặng Tiến: Vũ trụ Thơ I và II. Đừng hỏi tôi in  làm gì cho phí công phí sức phí cả tiền bạc, lúc mà tôi muốn tẩy trần tất cả. Nhưng họ làm sao biết là tôi đi tìm niềm vui.,  Mà niềm vui đâu phải nằm ngữa để có kẻ mang khay tới hầu. Niềm vui là do mình tạo nên, do mồ hôi mình dổ xuông. Dù nhọc nhăn nhưng mồ hôi kia vẫn lóng lánh vàng.
Tôi vẫn đủ khả năng để kéo trì cán dao nặng trĩu. Tôi còn đũ kiên nhẫn để bỏ từng cuốn báo vào phong bì, và dán tem, rôi mang đi gởi ở bưu điện.

Sáng nay chàng đẩy chiếc xe chở báo TQBT gởi đến mười phương
Nàng bưu điện chào chàng bằng nụ cười hết xẩy
Bà khách hàng đứng bên hỏi chàng ông gởi gì nhiều vậy
Chàng hãnh diện trả lời, tôi  gởi sách của tôi
Vâng thưa bà, tôi là một nhà văn !!!
Xem bà ta rất cảm phục vô ngần !

2.

Thứ hai là cám ơn bạn về bài thơ  Dán tăng tôi:

Dán

              tặng THT
Không dán etiquette
Cho một bé sơ sinh
Mà dán cả đất, trời (*)
Nối liền tình bè bạn
Nối liền những tấm lòng
Yêu đất nước quê hương
Dán tương lai dĩ vãng
Cho lành bao vết thương…!
Đỗ Nghê

Nhưng Dán so với bạn, tôi đâu có thấm tháp gì.Tôi dán cho tuổi già Càng ngày bạn bè càng rơi rụng dần. TQBT in ra, gởi đi, bị trả lại nhiều. . Buồn lắm bạn ơi…

Còn với bạn thì khác. Bạn dán cho tương lai. Những bé sơ sinh của một thời mà bạn buộc vào etiqette: Anh đã không quên buộc etiquette vào tay em/  Em được dán nhãn hiệu từ giây phút ấy ( trich  Thư cho  bé sơ sinh ) hoặc những đứa bé mà bạn đã cứu chửa, giờ đã thành người lớn, đang dâng tràn sức sông.

Một trong những đứa be ấy là cháu TQT.  Năm 1978 cháu mới 5 tuổi. Một hôm được mẹ  chở đi bằng xe đạp. Vô ý cả bàn chân của cháu bị  kẹt  vào chân căm bánh xe, khiên cả bàn chân bị thương tích nặng. Y. hối hả mang con vào phòng cấp cứu tại bệnh viện nhi đồng. Thời bao cấp, bênh nhân la liệt, tìm một bác sĩ đâu phải là dễ. Y. nói với cô y tá: Xin cho tôi gặp BS Đỗ Hồng Ngọc – trưởng phòng cấp cứu – Chị là ai ? – Tôi là vơ của Trân Hoai Thư. Chị cứ nói là Trần Hoài Thư bác  sĩ sẽ biết ngay. Cô y tá vào trong. Một lát, bạn ra và  tận tình cứu chửa cháu trong khi không có tôi bên cạnh.

Bây giờ cháu TQT  cũng noi theo bác Đỗ Hồng Ngọc:  Vừa là Y sỹ, vừa  nhà thơ. Và họa sĩ. Bức tranh sau đây là một chứng minh:  Một cây con sắp nhú mầm. Chung quanh là những bánh xe luân hồi ngày đêm chuyển vận.. Và cây mẹ cây cha thì đầy quả trái , lá bông xum xuê.

Sự hình thành của một con người có khác chi. Chì khác là nguồn lộc ấy chỉ đến từ nhưng tâm hồn biết yêu cái đẹp chứ không dến từ cõi ô trọc này,. Đó là tù  người thi sĩ phải không ?