Phần thưởng

Từ Texas:

H. đã nhận được TQBT # 91 đó ông gửi tặng. Rất cảm kích tấm lòng của ông với độc giả và cũng rất mừng biết ông vẫn bình an.

Cám ơn ông thật nhiều. Đọc sách của ông đã hơn 20 năm và bây giờ H có nguyên một tủ sách của ông. Những cuốn sách đó đã mở mang tẩm hiểu biết của H về văn chương VN trước 75 . Một công trình to lớn để lại cho thế hệ đàn em. Biết nói sao cho vừa lòng biết ơn của H với ông và nhóm bạn hữu thực hiện TQBT. Cầu chúc TQBT thêm nhiều sinh nhật nữa .

Từ CA:

Thưa ông Thư,
Tôi rất xúc động khi biết ông vẫn cố gắng cho ra những sách mới sau khi bị stroke và tình hình sức khỏe của bà nhà. Và ông vừa cho ra quyễnThư quán bản thảo số 91 chủ đề Đầu Xuân Lộc mới giới thiệu một người viết trẻ ở hải ngoại: Nguyễn Thụy Đan
Tôi không biết có thể xin ông quyễn sách này hay không vì có thể ông đã gữi ra đi hết rồi. Hay là tôi sẽ cố gắng chờ cho đến khi ông cho nó lên mạng. Chắc có lẽ là hơi lâu vì số cuối lên mạng là số 89 tháng 6 năm 2000 và số 90 vẫn chưa lên.
Trả lời;
Máy in nghỉ cả tuần nay vì không có việc để làm. Sẽ in và gởi tặng. Đừng bận tâm gì cả

THT

Máy in không có việc để làm nhưng ta thì luôn luôn có việc. Đây là hai bài thơ mới sáng tác:

(17)
Đêm  tôi là những mả mồ
Có bia, có đá, khắc đề sử xanh
Ngoài kia ma quỉ rập rình
Trong này kiến chuột lộng hành tấn công
Có đêm  trời sấm ì ầm
Mưa cuồng gió nộ hành hình đám quân
Poncho không đủ che thân
Roi trời xối xả quất  bầm thịt da

Có đêm đụng cõi ta bà
Mìn râu, phóng lựu trái cầu nỗ tung
Đêm bây giờ đêm thất thanh
Xẹt tia đạn lửa  ròng ròng máu me

 

Có đêm trời đảng mây quang
Bầu trời nhấp nhánh muôn ngàn vì sao
Đêm yên tịnh đêm chiêm bao
Lòng người chiến sĩ dạt dào hồn thơ

Chiếc mền trùm cả châu thân
Poncho cũng phủ hai lần chắc ăn
Làm thơ dưới ánh đèn pin
Chữ run rẩy, hồn rẩy run, thơ trào !

(18)
Tù Bà Gi về Qui Nhơn
Qua Núi Hỏa đên chợ Đầm Đống Đa
50 năm như hôm qua
Nhớ người con gái ngôi nhà xa xưa
Núp dưới bàn, đã bò ra
Mang  cốc nước khi bên ngoài giao tranh
Miếng nước thấm tận tâm can
Hôm nay còn mát cả lòng đó em

Đã đến rồi xe cưu thương
Không, ta  không muốn xa rời nơi đây
Vết thương kiến gãi thế  này
Ta còn đủ sức lao vào mục tiêu
Người ô đô  cươi  thật vui
Ông bị cô Kiều bắt vía phải không ?