Có mặt

Dạo này tôi đã post rất nhiều các bài viết của tôi trên blog. Ở tuổi sắp vào 80, sau khi bị stroke đánh cách đây   7 tháng,  để lại sức lực suy thoái , phải uống thuốc đều đặn, không dám lái xe, thì chỉ có kẻ điên rồ mới làm như vậy. Chẳng những thế mà giờ đây  còn in Thư Quán Bản Thảo số 91 tháng 1-2021 chủ đề Đầu Xuân Lộc mới giới thiệu người viết trẻ Nguyễn Thụy Đan !

Dưới đây là hình chụp một số báo TQBT số 91 đang chờ dán tem để gởi đi:

Chúng chứng tỏ  văn chương chử nghĩa không bỏ chúng ta, chỉ có  chúng  ta mới bỏ văn chương chữ nghĩa! Còn Sống còn viết !
Chúng còn chứng tỏ sự hiện hữu của nòi lính dữ là thám kích vẫn chảy trong người. Sống là chiến đấu. Còn thở còn chiến đấu !

*****

Nhớ lại những buổi điểm danh. Từ lớp học của thời trung học. Vừa tay giơ lên, vừa trả lời Có Mặt. Rồi trong trường lính. Có mặt. Nhưng phải la phải hét. Và trong trại tù. Mệt mỏi, không muốn cất tiếng, nhưng vẫn thốt ra. Có mặt. Rồi trong lớp học Mỹ. Yes. I am hay I am here.

Hai chữ Có mặt đã đến với đời, và để lại cho đời những dấu mốc của cuốn gia phả cá nhân hay hồ sơ cá nhân.

Có mặt chẳng những được cất lên bằng tiếng nói. Nhưng bằng tín hiệu. Những tiếng chuông leng keng mà ta rung, trong suốt tám tháng thời làm gã bán cà rem dạo ở các vùng Bình Minh, Tân Quới, Phụng Hiệp, hay các bến xe đò Cần Thơ, Vĩnh Long sau năm 1975, cũng là một sự có mặt. Có mặt của một kẻ mang bộ đồ rách nát, với chiếc thùng cà rem đặt đàng sau xe, và chiếc nón rơm. Khi chuông đồng leng keng, trẻ con từ nhà ùa ra, có đứa la: ông già cà rem bọn bây ơi. Tiếng chuông là tin hiệu về một sự có mặt.

 

Bây giờ, sự có mặt này, không còn là những âm thanh cũ, nổi dậy từ trong phòng lớp, hay trong quân trường, cũng như trên các lối đường qua xóm qua chợ…mà là cái blog này.

Sự có mặt được đánh dấu bằng một trang post, do chính ta đánh máy, do chính những ngón tay ta gõ vào bàn phiếm, dù ngón tay có run và mắt đã kém để nhìn ra con chữ. Sự có mặt bây giờ mang theo niềm ân sủng, bởi vì mỗi ngày đối với ta là một bonus của Trời Đất.

Có phải vậy không ?