THT: Thơ tình thời chiến (2)

Anh đã về, em ạ, đêm nay

 

 

Anh đã về em ạ đêm nay
Anh đã về, con tim như bật vỡ
Cho dù mục tiêu có ngàn tấn nổ
Anh  sẽ lao vào như một tên  cảm tử em ơi (*)

Anh đã về, đêm quá tối,  đêm đen
Lo lắng quá, trên từng vuông thước đất
Đường cái thênh thang, mà quân lội nước
Đêm tối mịt trời đêm địa phủ ma trơi
Đoàn quân băng đồng, bì bõm chơi vơi
Mắt muốn nổ nhìn về nơi cõi dữ
Chợ Huyện đàng xa, lập loè ngọn lửa
Nhắm mắt anh  cầu
cô giáo  trẻ  được bình an…

Mục tiêu đến rồi
Hãy chơi bài đột kích đêm

Hãy tắt máy truyền tin
       Hãy nói với đại bàng chúng ta không cần trái sáng
Hãy ngậm dao găm, tay hờm cò súng
Hãy làm cho địch choáng váng mặt mày
Hãy chụp mồi như một lũ diều hâu (*)
Hãy cẩn thận đừng bắn lầm những người vô tội
Hãy coi chừng bọn xâm mình đặt mìn cài lựu đạn
Đặt chốt  ngoài bìa làng ,  đặt chốt đường đi

***

Quân ào vào như cơn bão cuồng điên
Đạn xẹt lòng đêm, bốn bề  súng nổ
Như một lũ âm binh đội mồ đội mả
Từ bóng đêm gào thét vang trời…

Địch  chém vè,Địch hoãng kinh
Dịch rút ngả sau, tìm đường tảu thoát
Ông trung đội phó người Nùng vui mừng
mở bi đông  tu hơi rượu đế…
Máy truyền tin báo đã tái chiêm quận đường
Chỉ có anh trái tim là đầy nươc mắt đau thương
Khi thấy  giữa sân xácgười con gái
Nàng nằm sấp, lưng dầm đề đỏ máu

Máu cũng khô dần trên màu áo vàng tươi

***

Anh đã về giành lại quê hương
Nhưng không giành được cô giáo đẹp xinh
để trả lại cho đám học trò bé nhỏ

Anh đã về nhìn bầy chim ủ rủ
Chúng ủ rũ, như lòng anh ủ rũ
Lũ bé quỳ bên xác người cô trẻ
Đặt vòng hoa, mếu máo gọi cô về
Cô không về, cô bỏ dạy, cô đi
Cô bỏ chúng con cô về xứ khác
Anh cắn bầm môi, em ơi, ta khóc
Em không về em cũng bỏ thanh xuân
Em bé quê ơi, cho ta nhành bông
Một nhành bông quỳ vàng như màu áo

Anh  đặt lên em. Trống trường ảo não
Như những hồi mặc niệm em tôi

Anh đã về, và đã trễ, em ơi…

(*) biệt danh của đại đội 405 thám kích /SĐ 22 BB

 

(Bài này đã được đăng trong tập thơ Ô Cửa. Và đã đuợc sửa lại, trong lần post này).