Quà sinh nhật

Lại một đêm mất ngủ. Nằm mãi trên Sofa, tôi nghe thời gian trôi mang theo những hình phạt vô hình.
Tôi giân dữ cùng đôi mắt mở trao tráo. Tôi khốn khổ với đầu óc nóng bừng. Những bản nhạc trong youtube cũng không dỗ dành tôi.
Tôi tung mền ngồi dậy. Làm gì để thoát những giờ khắc khốn khổ này, Tôi tìm đến cái máy làm bìa láng  hư, cố sửa. Nhưng dạo này tôi không còn được đứng lâu như trước, Chừng hai phut là đầu oc xây sẩm. Đành bỏcông việc, Tôi lại  tìm đến dàn computer. May ra nó giúp tôi thoát khỏi hình phạt của một đêm dài mất ngủ này không.
Có 4 email chúc mừng sinh nhật của tôi, Cảm ơn Blog Trần thị Nguyệt Mai đã chia sẻ với nhiều bài của bằng hữu. Ôi, những giòng chữ thân tình chan chứa ấy đến vào lúc tôi quá chừng trơ trọi quạnh hiu..
Một Email khác có nhắc đến hai câu thơ lục bát trong bài Tương niệm Đinh Cường của tôi:

Tàu dừng chở tiếp hoàng hôn
Sao không chở hết nỗi buồn của tôi ?

Tôi làm bài lục bát này khi ngồi trên xe lửa, Tàu bắt đầu khởi hành khi trời còn sáng, và khi ngừng lại để tôi xuống, thì trời dã hoàng hôn. Nắng vàng tiếp tục lọt qua khung cửa toa tàu như những hành khách cuốn cùng… Tàu lại hú còi tiếp tục chạy, Chỉ có tôi là nỗi buồn mang nặng về nhà …

Một Email  khác từ SG:

Ba tuần nay ông xã em ngày nào cũng đọc 2 tập sách anh gởi  tặng (Bão & Cảm Tạ Văn Chương).. Anh ấy đọc rất chậm nên phải 3 tuần mới xong và vừa xong hôm qua. Ngày nào cũng vậy, cứ mở sách ra đọc là anh ấy lại nói “thương ông THT quá; tội nghiệp ông THT quá; anh thương ổng thực lòng, không phải thương hại đâu , v.v.. và v.v..” Đôi khi anh ấy còn ứa nước mắt và em cảm thấy có một sự empathy thực sự (chứ không chỉ có sympathy). Em kể lại đây chuyện này cho anh vui khi có một người đọc như vậy, coi như em “mách lẻo” vì anh ấy không cho em nói gì với anh về những cảm xúc của anh ấy.
Cũng xin chúc anh mau khỏe nhân sinh nhật anh 78 tuổi. Em có bài thơ vừa ngẫu hứng viết xong cách đây ít phút tặng anh đây

VƯỜN ANH

                          (tặng nhà vănTrần Hoài Thư nhân sinh nhật)

vườn ai chim hót líu lo
vườn anh ủ rũ thân cò mình ên (*)
vườn ai tay ấm môi mềm
vườn anh hiu quạnh trăng xiên cuối trời
vườn ai vang vọng tiếng cười
vườn anh đá khóc đơn côi phận người
nhưng anh còn gởi nửa đời
nursing home thương nhớ đợi người trăm năm

                                   (Saigon, 16.12.2020)

(*) chỉ một mình (cách nói của người miền Tây VN)

Xin được cám ơn những trái tim bằng hữu. Hôm nay, đài cho biết có một trận bão tuyết lớn thổi qua vùng đông bắc, nhưng đối với tôi, hôm nay, lòng tôi thật tình ấm áp. Bởi những ngọn nến cháy đỏ trong lòng tôi được bạn bè thắp lên trong ngày 16-12.