Sưu tâp Những bài thơ mang theo Saigon-Gia định của Cao Đông Khánh

uẩn tình kẻ xa xứ

tôi một bữa ngồi yên như bàn ghế
nắng rọi trong đầu những trắng bao la
còn đôi mắt tôi ở Nhà Bè ở Gia Định
Ngã Tư Bảy Hiền ly nước mía, má, môi

em đạp xe mini trời gió mềm trong áo
thành phố bập bềnh trôi giữa nắng mênh mông
sợi tóc chẻ hai gần đường xích đạo
vạt áo sau lưng khép hở Saigon

tôi một bữa đợi em mòn con mắt
từ Suối Máu em về xanh như lá cây
những kẻ đã sống chết cho Độc Lập Tự Do
bị xử tội phản quốc anh bỏ đi rồi em ở với ai

phần hoa cúc dại nở trên ngọn gió
buổi chiều dưới thung lũng héo hon
tôi kể tôi đã chết mấy mươi năm về trước
bây giờ là thằng bù nhìn tơi tả thê lương

em hãy kể tôi như trái cây lột vỏ
để qua đêm ngày hội gió thịt xương tôi
như gái tỉnh lẻ thất thân nơi thị trấn
lỡ một lần lỡ thêm nữa chắng sao

em hãy kể tôi đã tới hồi mạt vận
tuyết phủ đầy đóng đá tay chân hồn
hải điểu bay ngày đêm qua biển
bay mãi có ngày rụng cánh bơ vơ

em rớt thăm thẳm xuống vực sâu thời cuộc
sương Saigon thấm lạnh áo mồ hôi
mưa lất phất ngoài ngã năm ngã bảy
gió lọt vào em từ ngã bảy ngã ba

em ở cư xá Thanh Đa em ở chung cư Minh Mạng
em ở khắp đất trời trong thế giới tôi
em ở với Việt Nam ở với ly cà phê đá
với chỗ em ngồi ấm uyên ủy tôi

tôi ngủ mấy ngày đêm vẫn chưa mộng mị
thử tưởng tượng một ngày cho đỡ thê lương
em với nắng với Saigon với tôi tập họp
nắng trên Saigon, Saigon trên nắng lô nhô

em đâu biết, tôi bây giờ, hầu như cây kiểng
bỏ phế trong nhà cũng mấy năm qua
tôi sống, cảm giác, ngọn dao đâm trước ngực

Báo Nói do CĐK đọc thi phẩm Lửa đốt ngoài giới hạn. Thư quán bản thảo tái bản – dành tặng thân hữu

 

Rồng bay phượng
múa

tặng Nguyễn Lập  Đông

Sàigòn Chợ Lớn mưa như chớp
nát cả trùng dương một khắc thôi
chim én bay ngang về Xóm Chiếu
nước ròng ngọt át giọng hàng rong
hỡi ơi con bạn hàng xuôi ngược
trái cây quốc cấm dấu trong lòng
hỏi thăm cho biết đường ra biển
nước lớn khi nào tới cửa sông

Sàigòn Khánh Hội gió trai lơ
khi ấy còn tơ gái núi về
đào kép cải lương say tứ chiến
Ngã Tư Quốc Tế đứng xàng xê
gánh nước nặng hơn vác thánh giá
má đỏ hình như rượu mới nồng
em nhớ giăng mùng khi xế bóng
kéo đời đưa võng suốt hôn mê
Chương Dương sánh ánh trăng vàng võ 
rọi thấu vào trong dạ não nùng
con cá lội qua Cầu Ông Lãnh
như chiếc ghe bầu khẩm héo hon
nước chia mấy ngả sao không thấy
mấy ngả phong trào thuở thiếu niên
Sài Gòn Gia Định em vô trước
qua ngõ Cầu Bông mới tủi thân
chiếc xe đò cũ hơn chùa miễu 
chở hết vàng son tới ủ ê
đêm đêm rực tiếng côn trùng dậy
trống trải hồn ta đến thấu trời 
xa lộ phía bên gà gáy tối
về lối Hàng Sanh có tiếng cười 
anh lén ghé qua nhà kẽo kẹt
thấy tiếng cười trong một giâ’c mê

Sài Gòn Phú Nhuận nhớ không nổi
có ngã nào qua Khám Chí Hoà
hỏi thăm quên mất tên thằng bạn
như lá trên rừng đang chuyển mưa
trận mây đồng phục nặng như thép
ửng chút đời xưa rạng chỗ ngồi
những người cách mặt gần như nhớ
những mặt trời xây xẩm trở về
Sài Gòn Chợ Lớn nhớ không tới
con gái Bàn Cờ qua Thủ Thiêm
chiếc phà chở hết tên thành phố
mỗi ngã tư trời đất mỗi nơi
nhớ thương cũng mỏi cánh cao vút
đáp xuống Cầu Ba Cẳng xả hơi 
mọc thêm một cánh chân thời thế
con thú về Lục Tỉnh mất tiêu
nửa đêm em đổ mồ hôi trộm
như nụ cười che chở thịt da

Sài Gòn bước cho rõ tiếng guốc
nắng vàng vàng trên đá nứt mê tơi
như một mùa hoa nở cấp tốc
đưa đường tại hạ ghé qua chơi
hỏi thăm con bạn thời sinh tử
đã lánh mình qua miệt Chánh Hưng
cầu Chữ Y yêu kiều ba ngã 
có ngã lui về đế dưỡng quân
nồi lẩu lươn chua đêm nuốt khói
ta với mình nhứt dạ đế vương

Sài Gòn Chợ Lớn dưới mặt đất
ngõ hẽm đời sau rối địa hình
tiếng nói cất lên, ngoài tiếng nói
của đàn ông nói chuyện với rồng
tiếng hát cất lên, ngoài tiếng hát
để về khuya phượng múa chung quanh

 

đường Ngô Thị Tâm

Để anh kể cho em trí nhớ
quán lộ thiên cây nhãn già cỗi
mỗi buổi sáng nhìn anh mỉm cười
tách trắng nõn khói cà phê đen

Để anh sửa xe đạp cho em
trước giới nghiêm em về Chợ Lớn
bóng lá me đường Trần Cao Vân

Để anh uống ngon giọt nước mắt
bửa cơm rau chấm cay nước muối

Để anh nhắc ngày anh ra biển
chặt một chân để lại làm tin
hãy xẻ khô cất làm lương thực
em ráng sống giùm anh nghe em
nghe đó em người làm nhân chứng
tình yêu này như hỏa diệm sơn

Để anh kể cho em tưởng tượng
một đêm, gió khô hết hơi thở
người chết dưới biển lên đảo viếng thăm
họ xây cất thành phố lộng lẫy
đầy lương thực và vũ khí
để làm trạm trở về cho Nguyễn
Nguyễn đi xa Nguyễn nhớ cha mẹ
anh đi xa anh nhớ em khóc t
ừng đoàn quân hùng dũng phát xuất
tổng hành dinh một màu cờ vàng
đoàn cơ giới chạy ra hải cảng
trên con đường đã mang tên em

Để anh kể cho em sung sướng
điểm xuất quân một ngày hy vọng
trên con đường anh đặt tên em
trên hải đảo anh nằm chờ chết.

100

 

trên nóc saigon

để anh hát cho em ngủ quên
lời êm ái như cỏ xanh mướt
mây và hoa trên nóc thành phố
nơi đóng rêu nơi anh hoang vu
chẳng ai ngờ anh hôn ngón tay
nơi anh kể chuyện buồn cổ tích
chẳng ai ngờ anh hôn mái tóc
một ngọn cây còn một gia tài
chẳng ai ngờ anh hôn đôi môi
con đường trong thành phố phế thải
chợt cơn nắng tiếp trận mưa mù
lá me rơi trong tách cà phê
chẳng ai ngờ anh chưa chết đói
bụi cỏ may mọc nửa lưng trời
một cụm mưa làm phong cảnh đẹp
mặt trời xanh mọc trên gò má
nơi mấy năm bụi phủ lặng thinh
chẳng ai ngờ anh hôn mắt khép
người dưới đất cờ bay phất phới
chẳng ai ngờ hai đứa tự tình
cỏ trổ hoa trên nóc cao ốc
chẳng ai ngờ anh còn đủ sức
để anh hát cho em ngủ quên
lời êm ái nhỏ như sợi chỉ
chẳng ai ngờ em chết lạnh bằng

 

Về ngoại

thôi em ẵm cái về rừng
ẵm con về ngoại coi chừng trời mưa
trời mưa ướt đọt cây dừa
ướt sông chín khúc ướt lùa chén cơm
ai ơi chia bớt Sài Gòn
chia cho chỗ rách chỗ mòn để thương

 

 

con sư tử măng tơ

Cuối con mắt em có giòng sông chấm dứt
Nước lâu ngày trong vắt đáy lân bang
Con đường ánh sáng lưu du tuyệt kỹ
Ngón tay vẽ bùa trên hạnh kiểm dân gian

Anh cũng có ngón tay vẽ bùa trên đầu vú chín tới
Giọt thủy triều đen rớt xuống tách cà phê
Em yêu quý nghỉ ngơi trong Saigon nhỏ
Con đường đi về mưa sáng rõ như gương

Sao kết hột xoàn trên cánh tay thành phố
Một chân ở Westminster một chân ở Santa Ana
Môi phượng múa trên cánh hoa iris
Em yêu quý dịu dàng như con sư tử còn tơ

Rừng có tên nàng mặt trời lót chữ Thị Ái
có chữ tình mây có nồng cốt thịt xương
Đầu mối ủy mị câu kinh thiên phú
Thời đại mỹ nhân trên chót lưỡi lưu tình

Em có móng chân như hòn bi lưu huyết
Ranh giới thơm giữa trời đất và con người
Anh có bàn tay bốn mùa tình tứ
Cài khuy áo cho em gấm vóc trổ hoa

Saigon Nhỏ trên đường ranh các thành phố
Lá cờ thếp vàng dấu ấn lưu vong
Ngôn ngữ phá vỡ đêm tội tù trấn đóng
Rõ tiếng cười Cung Chúc Tân Xuân

Sợi tóc thần kinh thơm mồ hôi hạnh phúc
Dĩ vãng trùng trùng xử nữ ra giêng
Rừng có tên nàng mặt trời lót chữ Thị
Cây cỏ mơ hồ trăng trắng dấu văn chương

(THT đánh máy)