tự tìm niềm vui

Và cuối cùng, sau bao nhiêu lần thát bại, tôi đã hoàn thành cuốn sách, Hoàn thành nó tù A-Z ngay cả sưu tâp  gần 300  thi sĩ của một thời lục bát miền Nam. Nó khác các cuốn bìa cứng khác, lần này, tôi design bìa với một cái khung tranh sơn dầu in trên khung vãi bố như hình dưới đây:

(tranh sơn  dầu in trên vãi bố 5 X 8 inch}

 

 

Sách đã làm xong, niềm vui lâng lầng khi cầm nó lên nhìn bìa, nhìn gáy.
Nhưng có niềm vui khác to lớn hơn, Đó là phần thưởng không ai cho hoặc ban. mà do chính trí tuệ của ta, bàn tay của ta.. Như 2 bài thơ thật dễ thương  ta chọn dưới đây:

 

 

Hoài Hương

Giận Nhau

Hồi chiều hai đứa giận nhau
Chỉ vì… một bát canh rau giấm nhiều
Hành xào, em lỡ quên tiêu
Và anh quá vội chê liều mấy câu
Chê rằng : ” Em nghĩ đâu đâu
Chẳng bằng cô Thủy, kém sau cô Hoàng…!”
Vùng vằng , em xuống nhà ngang
Dằn đĩa trên bàn, nước mắt rưng rưng…

Giận em, anh giận vô chừng
Anh sang thăm bạn, tối không về nhà

Bây giờ có lẽ canh ba
Anh còn thao thức nhớ nhà, nhớ em
Chiếc giường trống trải trong đêm
Thiếu hơi quen thuộc càng thêm lạnh lùng

Đêm đen thăm thẳm vô cùng
Nỗi buồn lan cả một vùng xa xăm
Nhớ em, anh chẳng yên nằm
Lần hồi từng bước về thăm nhà mình
Nhìn qua tấm liếp rung rinh
Bên đèn , em vẫn lặng thinh ngồi chờ…

Thương nhau đừng trách vẩn vơ
Đừng chê canh lạt, đừng ngờ cá thiu
So đo ít, kính nhau nhiều
Để không còn bữa cơm chiều giận nhau

 

Hoài Khanh

Trông Theo

Bến sông nầy, bến sông nầy
Sương khuya phủ xuống hàng cây gục đầu
Người đi chừ biết về đâu
Nầy cơn gió cũ, này câu giã từ
Lối đi vàng nhạt mùa thu
Nghe lau lách động niềm u uất buồn
Mắt người mang cả quê hương
Lòng ta mang cả đoạn trường tháng năm
Trăng chia niềm nhớ thì thầm
Lệ chia niềm nhớ ướt dầm núi sông
Lớn lên vì một tấm lòng
Để bao nhiêu hận buộc vòng sơ sinh
Bao nhiêu tuổi bấy nhiêu tình
Bao nhiêu nguyện ước giận mình bấy nhiêu
Nhưng thôi…buồn đã ra nhiều
Trong ta là mấy vạn chiều rưng rưng
Trong ta là núi là rừng
Là trăm tiếng hát đã ngừng trên môi
Tiễn đưa thì…tiễn đưa rồi
Nhớ thương thì…nhớ thương rồi người ơi
Vòng tay không chặc luân hồi
Xa xưa nghe nặng bóng trời luân lưu