Thơ mùa bão tuyết (chưa có Covid)

Lại bão tuyết

tht-snow

Tại bãi đậu xe của Nursing home trưa ngày March-7-2018

I.

Thấy hình ta không ?

Chân dung của thằng ngụy
Chân dung của thằng bụi đời
Chân dung của thằng trung đội trưởng thám kích
Chân dung của thằng quán quân thất tình, con gái chê vì sợ làm góa phụ
Chân dung của thằng giự gìn từng tấc đấc nhưng không có một chỗ để cắm dùi
Chân dung của thằng bán cà rem dạo
cuối cùng Mỹ thương cho một căn nhà  bốn phòng ngủ
một kỹ sư của IBM, at&T

Thấy hình ta không?
Quá thảm không ?
Râu trắng tóc trắng tuyết trắng dính mũ dính áo quần
Mấy sợi dây điền trời cắt ngang nền mây xám đục
Dưới đất trên trời trắng và trắng
Vậy mà trái tim hắn thì đỏ thắm làm sao
Hắn hát hắn ca hắn đóng vai thằng hề charlot
Hắn dỗ dành bà ơi món canh này có bạc hà râu húng cá salmon
Có cả giò thủ bánh chưng do một nữ bác sĩ ở Cali  gởi tặng
Ráng ăn nghe bà
Để tôi rót cho bà cốc nước
Để tôi lấy kéo cắt những cọng bún dài
Bà biết là tôi thương bà biết bao nhiêu không?
Ba biết là mổi ngày đầu óc tôi chỉ quanh quẩn với mấy món ăn để bà được thưởng thúc không?
Tôi thương bà vì bà chọn tôi trong khi con gái nhà lành chê tôi là thằng lính dữ dằn
trong khi em gái Dạ Lan thì suốt ngày anh là chiến sĩ của lòng em
Tôi thương bà vì tôi chẳng còn ai nữa
Bà thấy không
Tôi ra parking dưới trận bão tuyết mịt mùng
Và đứng yên
Đứng thật yên
Tóc tôi trắng phau như tuyết
Râu tôi cũng vậy
Tôi đứng thật yên
Một snow man Việt Nam

 

 

 

II.FullSizeRender (4)

Viết trong những ngày bão tuyết

Xin được chia vui với ta,
Với chiếc xẻng, và lồng ngực cạn dưởng khí
Ta đã dọn cả một con đường từ thềm nhà ra driveway từ đít xe ra đường
Ôi tuyết khiếp, tuyết xây thành, tuyết mềm trên đầu đông cứng dưới chân
tuyết như cả biển băng hà bao vây lục địa,
Tuyết cao cả hơn một thước, chất chồng trên mui xe, trên nắp xe
Để ta vừa thở hào hển vừa run tay run chân
múc quăng từng xẻng tuyết

A ta lại mở đường
đừng bỏ cuộc
hãy phấn đấu lên hỡi lão già
như ngày thanh xuân ta từng mở đường
tháo gở những trái mìn râu, những ổ chông, những mô những ụ
chạy xung phong vào ngôi làng bên đường
khi nghe tiếng súng tắc cù
Hay đi xa tên truyền tin sợ thằng du kích nheo mắt tìm thằng chỉ huy là ta mà bắn tỉa

Ngày ấy, ta mở đường cho thiên hạ
Nay thì mở đường cho ta
Ta không có công binh
không lính tráng
không truyền tin liên lạc khi cần
chỉ có chăng là chiếc xẻng
lồng ngực cạn dưỡng khí

Vậy mà cũng xong
Chiếc xe đã lui ra đống băng hà
Ta tự thưởng huy chương cho mình
bằng cách nằm ngay trên sô pha thở hồng hộc

Thởc mà rất vui
Bởi vì ta vẫn còn mạnh
Bởi vì ta vẫn còn đủ sức
để theo em, theo tận cùng
Theo khi em ngủ
Theo khi em thức
Theo khi em muốn đi vệ sinh
Theo khi ta cầm pedal quay cho em tập
Theo khi chân em bước không được, dỡ không lên ta phải nắm mà kéo
Theo khi đẩy chiếc xe lăn đi
Em ngồi ta đứng
Emj nằm mà ta kéo
Gắng gắng lên sao mà nặng quá vậy cà…

Cám ơn những khối tuyết khiếp kinh nặng trỉu đông cứng
Để ta còn biết ta vẫn còn đủ sức với đôi bàn tay, đôi chân
Cám ơn những ngày tháng tận cùng khổ nạn của em
Để ta hiểu là ta vẫn còn may mắn
Vẫn mở đôi mắt vào cuộc đời
Vẫn mở trái tim vào cuộc sống
Vẫn thẳng tấm lưng
Vẫn làm thơ viết văn
Vẫn in ấn

 

III

Thế nào tôi cũng phải cầm xẻng
để dọn driveway
dù tuyết phủ cao quá đầu gối đi nữa

Thế nào tôi cũng dọn cũng xúc cũng rồ máy xe
và sẽ thăm mình
Dù tôi sẽ thở hồng hộc
tim sẽ đập thình thịch như trống dồn
Dù đôi chân sẽ quị
mắt sẽ mờ
môi miệng bị đông cứng…

Tôi sẽ làm
để mà đến thăm mình
sẽ ngồi lại bên chiếc giường tự động
sẽ kê lại chiếc gối để mình nằm thoải mái trên giường
Sẽ mở lại bài Chủa Hương của Nguyễn Nhươc Pháp
để mình nghe
để chúng ta cùng nghe

Nhưng mà hôm nay tôi xin đầu hàng
Tôi không thể làm gì hơn
Khi cả cái cây to tướng nằm ngang chắn đường

Tha lỗi cho tôi
Tôi không còn biết cách gì hơn
NGoài trừ tháo lui, mình ạ

Nếu mà ngày xưa, tôi sẽ tìm cách vượt qua
Nhưng bây giờ
Dù tôi là kẻ tiền thám có mặt đầu tiên
Không có ai, kể cả cảnh sát
chỉ có tôi
Tôi thấy nó đổ qua màn tuyết




Nhà dưỡng lão bên kia không phải là mật khu để tôi phải lo
Nó chính là gia đình tôi lúc này
Nó có mình, có những cựu chiến binh VN, có những người già bất hạnh không hề thấy thân nhân
Nó có cái bắt tay và đôi mắt sáng của ông lão mỗi lần nhìn tôi
Nó có câu chào captain để tôi phải chào tay lại
Nó có hơi ấm khi tôi gài mấy cái khuy cúc áo cho mình
Nó có nỗi rộn ràng hạnh phúc khi tôi đẩy chiếc xe lăn trên những dãy hành lang
Khi tiếng đàn dương cầm bay theo, bay theo
vỗ vào hồn tôi như lời gióng sông ca hát

Nó làm đôi chân tôi như đi trên một chiếc thảm trời
Người tôi bay, bay cùng tiếng nhạc valse
dội vào vách tường, trần nhà
theo cả hành lang dài hun hút
Và tôi đã ngừng đẩy.
Mình có nghe miềm hạnh phúc của tôi không ?

Như vậy, tôi sẽ không đến thăm nuôi mình chiều nay
Hãy rán ăn hot dog, pizza, pasta, hambuger  nghe mình
Hãy rán tập khi tôi không có mặt nghe mình
Chúng ta hãy chuẩn bị nghe mình
Bởi vì cái ngày đó trước sau gì cũng đến

IV.