Nhủ đời bao dung

(Trích từ thi phẩm Nhủ đời bao dung, xb  2003, tuyệt bản)

 

Phải biết

Phải biết em mơ sao vàng sao bạc
Thì ta vất bằng vất cấp đi bưng
Dụ đám cô hồn thảo khấu lục lăng
Kháng chiến trường kỳ lên nguyên nhung thống soái

 

Giữ dùm

 

Có đôi mắt đi vào đời cả kiếp
Có làn môi cháy bỏng cả tim khô
Có lệ mềm mà thấm tận làn da
Có bé nhỏ mà mong manh quá đổi
Khi một người mang trải tim nóng hổi
Em quạt dùm tôi một nửa nhé, được không ?

Tôi vô gia đình vô giáo dục tôi lông bông
Mình mẩy tôi đã lã bầm mệt nhức
Tôi nói trăm lần tôi lên xứ núi
Có nghĩa là tôi muốn trốn tránh loài người

Tôi đào hố đào hầm chôn lấy đời tôi
Trong huyệt đạo bùn sình lên quá gối
Tôi bỏ hình em trong quần trong túi
Và đọa đày em trong giấc ngủ mộng tinh

Buổi tối xuống đồi làm quỉ hiện hình
Đêm ít ngủ nên râu phờ tóc bạc
Khi về phố dẫn vài tay khinh bạt
Dựa lưng ngồi nghe nhạc Trịnh Công Sơn
Sáng lên đường, tàu bốc nhảy mật khu
Tiếp tục đóng vai Nỗi Buồn Nội Chiến…

 

Tháng mười nhớ

Tháng mười em dưới ấy
Trời có mưa sáng đêm ?
Mưa nơi này tối tăm
Người che người tránh gió

Hành quân ăn cơm vửa
Dùng nước trời thay canh
Ba người lính thay phiên
Thổi hoài lò củi ướt

Tháng mười trời mau tối
Trời lại vắng trăng sao
Đêm nằm ngoài vòng đai
Anh nhớ em biết mấy…

 

Đêm trên đồii Bánh Ít

 

Sông chảy dưới chân đồi
Nhớ hoài đêm không ngủ
Ra bờ sông gọi mãi
Chỉ vầng trăng lắng nghe

 

Ô cửa tình nhân

 

Những ô cửa tình nhân đêm nay có ràn rụa
Thành phố ngủ rồi em thức một mình
Cửa vịnh ngọn đèn hải đăng chờ tàu cặp bến
Càng lên cao, cầu bắt nhịp tình nhân

Anh qua cầu mỗi đêm giữa vùng kim cương
Em vẫn thức đợi chờ chinh phụ
Cửa biển sẽ dẫn vào cầu Brooklyn
Có tiếng còi tàu rúc lên chào mừng New York

New York đêm nay mở lòng đèn sáng cả đêm
Anh trở về nhìn từ trên cao không phận
5000 toà nhà chọc trời thở lấy gió Hudson
Đêm Haloween ta đi dạ hội

Thành thị lúc nào cũng lộng lẩy như ngày hội thời trang
Anh chen chân giữa rừng người khiêu vũ
New York, trái táo đỏ no đầy trên vú em
Bắt anh thèm cắn

 

Hỏi em

Hỏi em em xa xứ
Hỏi anh anh xa nhà
Mời em vào quán vắng
Uống nỗi buồn hai ta

 

Nhủ đời bao dung

 

Tuổi thanh xuân đã bỏ chạy khi nào
Bỏ mặc ta với tuổi già tiếc nuối
Nhưng những tình si vẫn nồng nàn nóng hổi
Bởi cuộc đời yêu dấu lắm, phải không ?

 

 

Gọi cốc cà phê để nhớ nhung

 

Một chỗ dừng chân, ngày lãng du
Nơi đây phi cảng trắng sương mù
Một con tàu chớp đèn ra bãi
Những mắt nhân tình đợi ở sau

Gọi cốc cà phê cốc nhớ nhung
Tàu đi, tôi có tiễn ai đâu
(Những người tội tiễn thì đi biệt
Còn lại mình tôi những chuyến tàu)

Tàu lại xa rồi, tôi ở đây
Ngoài kia chiều đã chạm chân ngày
Những người đoàn tụ đang cười nói
Chỉ có mình tôi nỗi lạnh đầy…

 

Đêm xuôi xa lộ

 

Xa lộ lái về đêm không ngủ
Đường dài đèn sáng như kim cương
Mỗi chiếc xe về mang lặng lẽ
Ngàn ngàn chiếc khác chở cô đơn

 

Thu cảm

 

Đêm qua gió nổi đầy trời
Sáng ra, vườn ngập tơi bời lá thu
Trời cao mây xám u u
Hàng cây im lặng cúi đầu chịu tang

 

Bồi hồi biển dâu

 

Từ sông núi đó ngậm ngùi
Từ trăm năm cũng bồi hồi biển dâu
Ngỡ rằng nước chảy qua cầu
Màu biệt ly cũng chỉ màu từ ly
Trời xui gặp gỡ làm chi
Trong hân hoan có chút gì đau thương

 

Hỏi lòng

 

Bến kia, lạnh nến đôi hàng
Phố kia, và những con đường lặng im
Nhà kia, đóng cửa im lìm
Sao tôi không đóng nỗi niềm muội mê

 

Lạc đường

 

Tôi lạc rồi, em biết không
Tôi đang quờ quạng giữa vùng mù sương
Cũng vì cái ngạnh cái ương
Ngỡ mình là lính tiền phương thưở nào

 

Nhưng sao…

 

Ở đâu cũng vẫn đất trời
Cũng rừng cô tịch cũng đồi tà dương
Cũng ngày nắng, cũng đêm sương
Cũng qua cũng lại phố phường người dưng
Cũng trên trời một vầng trăng
Cũng sông vẫn chảy hai giòng ngược xuôi
Nhưng lòng sao lại không nguôi
Nghe như bìm bịp gọi chiều nước lên…

 

Vị tình

 

Em tôi mang áo màu xanh
Tóc mềm nắng chảy như giòng suối mơ
Làm duyên ngắt cánh mười giờ
Cài lên mái tóc, em chờ tôi khen
Tôi không khen mà chỉ hôn
Để em phải nếm vị buồn tình yêu

 

Mưa đêm thức giấc

 

Ở đây đất lạ quê người
Mấy mươi năm cũng một đời xứ xa
Ngày ở Mỹ đêm quê nhà
Có khi thức giấc, bên ngoài, trời mưa !
Buồn về  lạnh khép chăn thưa
Nghe như  lời vọng quê nhà đâu đây