cảm tạ văn chương (15): Tập viết

Chữ nghĩa là phương tiện chuyên chở văn chương, có phải?

Muốn tạo nên chữ nghĩa, cần có sự trợ lực của những ngón tay. Dù cầm dao khắc thơ trên đá hay gõ trên bàn phiếm keyboard, những ngón tay vẫn giúp người chuyển ý  thành câu thành lời…

Ngón tay giúp ta viết. Đúng.Nhưng viết ra trên btrang giấy, chữ viết cần phải đọc được. Muốn vậy, phải tâp. Bởi vây, bài học vỡ lòng của một học trò ngày tháng đầu tiên vẫn là tập viết, tập đồ.
Nhưng vẫn có trường hợp ngoại lệ.Không phả là  đứa bé mà là  là ông già. Một hôm bỗng thấy chữ viết xiêu đổ run rấy như thế này, khi ông viết vài giòng trên trang đầu của cuốn sách mới xuất bản của ông:


Chúng là dấu hiệu của một diềm chăng lành. Bác sĩ chụp hính não bộ của ông, cho biết môt cục máu nhỏ trong đầu ông. Stroke đã không chừa ông.

Thôi hết rồi giấc mơ Thu Quan Bản Thảo vẫn sống hùng sống mạnh. Thôi hết rồi những bài văn những baài thơ theo nhịp gõ êm êm trên bàn phiếm keyboard. Niềm vui trong tuổi xế tự nhiên cươ1p mất… Những ngón tay đã không cón sức mạnh để gõ, hay để viết. . Chúng không giữ cái muỗng, đôi đũa đê những hạt cơm hay thức ăn khỏi vương vãi ra trên áo trên quần. Bô não không sao điều khiển ngón tay, để gõ cho chính xác. Để không còn phải đánh m thành n.

Khi còn ở giai doạn rehab, mỗi tuân, chân tay đều có người thay phiên nhau tập. Physical therapy, Occupatinal therapy, Speech therapy… Khi tập đi thì Gout nổi chứnng, bàn chân sưng bầm. Khi tâp Occupational thi những ngón tay vụng về trên mấy món đồ chới con nít. Khi tâp Speech thì đầu óc nóng bừng vì tiếng Anh, tiếng Mỹ thay vì tiếng Việt…Tắm có người tắm dùm. Đi cầu có người giúp dùm. Đi tiểu có người đổ bô dùm.
Sau một tháng nằm nhiều hơn ngồi, người ta cho xuất viện. Xuất viện đây không phải hồi phục mà ví Insurance chỉ cho nằm bấy nhiêu. Ngày xuất viện bệnh viên cho cái walker làm quà.. Con chở ba về lại cùng căn nhà cũ sau gần một thàng dóng của,Vườn sau, sân trước cỏ dại mọc cao.. Con dọn phòng, nằm lại cái giường sắt có thể điều khiển cao thấp mà Y. bỏ lại, Con đặt camera khắp nơi sợ ta té…

oOo

TRong những ngày Rehab, tôi đã dùng văn chương để tập Occupational. Đây là một lối tập độc nhất vô nhị. Người ta tập tôi bằng cách bốc đồ, lựa chọn lắp ráp hình nhà, xe bằng giấy cứng. Nhưng tôi tập cho tôi , bằng những bài thơ tôi làm. Viết trên giấy hay đánh trên iphone. Tâp thật khó khăn nhưng bù lại có những giòng thơ mà tôi rất thích. Vừa tập trí óc vừa tập ngón tay. Chăng hạn nhật ký sau 11 ngày kể tù khi nhập viện, chữ viết như hụt hơi:

Ba ngày sau, chữ dần dần được uốn nắn hơn qua bài lục bát:

Năm ngày sau:

Thêm một lần tôi phải cảm tạ văn chương. Nó đến khi tô ngã xuống. Nó giúp tôi vịn mà đứng dậy. Nó là chiếc gậy thần, tôi chống mà đi. Cho dù bây giờ không hồi phục hẳn, khi đánh máy thì rất chậm, và gõ lầm chữ hoài, nhưng tôi vẫn có thể gõ một bài thơ, post lại một bài viềt cũ và xuống dưới hầm nhà để tự tay đóng một cuốn sách: