Chiếc áo xưa của tôi

…Nhất là lúc này, Giữa lúc tôi muốn tẩy trần tất cả, giữa lúc tay chân run rẩy, bước chân xiêu đổ tà huy, giữa lúc tôi gương mà đứng lên, tôi càng nhớ về chiếc áo xưa.  Nó thể hiện 2 thứ tình yêu. Tình yêu  của Ơn Trên đã chở che tôi. Và tình yêu của tôi dành cho quê hương đất nước…

 

 

 

 

Gởi về ba cái hình này
Để ba thấy được mặt mày của con
Mai này, lên đỉnh Kỳ Sơn
Lỡ mà mất xác, con còn bên ba.

 

 

Quà Tết của tôi do người anh em Bắc quân là viên đạn đồng. Vết thương trên ngực, như là  một sự mẩu nhiệm diệu kỳ ! Bởi viên đạn xẹt qua, lấy đi một mảnh thịt sát trái tim vài ly . Vết sẹo còn lại như một vết khắc cho một phép lạ!

Vết sẹo tôi mang theo cả đời, bởi nó khắc trên người.Tuy nhiên chiế áo  của tôi cũng là chứng tích cho một phép lạ không hơn không kém. Nó dầm dề máu. Nhưng nó đã được nhuộm đen phi tang sau 4/1975.  Chiếc áo với 4 lỗ đạn.  Từ ống tay áo bên trái, xuyên qua túi áo trái, rồi xuyên qua túi áo phải, cuối cùng là ống tay áo bên phải. Tại tay tôi gầy quá. Ngực tôi lép quá để 4 lỗ đạn trên áo tạo thêm một i ân điển kỳ diệu thứ hai, Nhưng tôi đã xa nó, đành đoạn xa , không giữ gìn bảo trọng một ân điển mà thương đế đã ban xuống cho tôi.
Nhất là lúc này, Giữa lúc tôi muốn tẩy trần tất cả, giữa lúc tay chân run rẩy, bước chân xiêu đổ tà huy, giữa lúc tôi gương mà đứng lên, tôi càng nhớ về chiếc áo xưa.  Nó thể hiện 2 thứ tình yêu. Tình của Ơn Trên đã chở che tôi. Và tình của tôi dành cho quê hương đất nước.
Vâng, trời thương tôi sẽ không bỏ tôi đâu ! Tôi đang  đứng đây,

Tuổi trẻ tôi là chiếc áo xưa
Chiếc áo một thời tôi là lính trận
Áo đưa tôi về những ngày bom đạn
Những ngày mưa dầm trắng bạc đồi lau
Những lần dẫn quân vào tận mật khu
Chờ giờ G ào qua bờ suối
Vải áo mồ hôi dày thêm lớp muối
Sậm vàng thêm màu bùn rạch phèn kênh
Con rận cả tuần trong áo ngủ quên
Phơi nắng chưa ra lên đường đánh tiếp
Đêm thức trắng trùm poncho phục kích
Chiều tan hàng, vuốt mặt mấy thằng con
Túi áo bên này một gói Capstan
Chia đốt cùng nhau một thời sống chết
Túi áo bên kia bài thơ mới viết
Gởi lại cho đời một lá chúc thư
Trên chiếc áo rằn 4  lỗ đạn còn trơ
May chừa lại trái tim này để sống

Chiếc áo cũ đã lâu rồi thất lạc
Chỉ còn chăng là chiếc áo lưu vong
Rồi cuối đời thêm một chiếc áo quan
Thêm một khối buồn lạc loài đất trích…