Thơ và con đường (1)….

đường phố mùa đại dịch

Hôm nay, tôi  đi ra ngoài
Khẩu trang bịt mũi,   đầu trùm mũ trai
Xe lăn  giữa dãy phố dài
Buồn hiu  mặc  niệm  con đường vắng tanh
Vẫn đèn đỏ, vẫn đèn xanh
Chớp hoài  chớp hủy  đo tim  thị thành

“Rinascerò, rinascerai” – Tôi sẽ tái sinh, bạn sẽ tái sinh

 

 

Đường qua Gia Định


Gặp em trong chuyến xe về muộn

Trăng đã lên trên khu Hàng Xanh
Đường qua Gia Định chia trăm ngả
Có ngả nào em hiểu tình anh ?

 

con đường  về một ngôi trường…

Một con đường có những chuyến xe lam
Bên là biển, bên  là ngôi trường nữ
Biển nhiều gió,
nên em càng  gìn giữ
Hai vạt tà cho khỏi vướng chân son

Lính trở về không xe díp xe quan
May chỉ còn xe lam,
Để được ngồi bên cô em áo trắng
Khu Sáu mấy vòng, nghe hoài tiếng sóng
Cô nghe nỗi buồn
tiếng sóng
vỗ
lòng  tôi  ?

 

Con  đường qua nhà ai 

Có những con đường đi / về trăm bận
Sao không hề trồng một cây si
Có một con đường chỉ một lần đi
Mà đã vội vàng trồng cây đại thụ

 

Những con đường  ta  giải tỏa 


Xin tạ từ những làng mạc quê hương

Những nơi ta qua, những vùng ta đến
Xin tạ từ những ngôi làng ta tái chiếm
Những con đường ta đã giải tỏa hôm qua
Những nhọc nhằn và tủi nhục xót xa
Xin từ tạ để dành cho cát bụi

Chỉ giữ lại trên thân ta, này vết sẹo
Để khi buồn, sờ lại nhớ thời xưa
Dấu vết hôm qua khói lửa mịt mờ
Và kinh hãi,
trời ơi
ta vẫn còn sống sót

 

Đường lên trời

Mưa rừng và bụi đỏ
Sương trắng bạt núi đồi
Con đường dốc về đâu
Thiên đàng hay địa ngục?
Gai nhọn đan dày dặc
Móc thịt máu chảy ròng
Người lính thượng dẫn đường
Run chân không dám tiến…

 

Con đường  tình si

Cuối cùng anh cũng phải từ giã em
Uớc gì con đường qua nhà em là con đường vòng
Để anh được nhìn em một lần nữa
Tại sao em lại mời anh ly cà phê quá đen
Để anh phải nhớ em những đêm không ngủ ?

 

 

Con đường  chiêm bao

Những con đường như lối vào chiêm bao
Lá cành đan nhau thầm thì nho nhỏ
Khi ta trở về chiều hoàng hôn đỏ
Đỏ theo dặm dài tiếng hát Nat King Cole

Khi ta trở về, hồn bỗng dưng mênh mông
Xe chạy chậm đợi mặt trời đi ngủ
Mở cửa kính để vọng vào tiếng thở
Tiếng thở của chiều,
tiếng thở của hoàng hôn

 

 

Con đường lên phố

Mười năm cũng vẫn dòng xe cộ
Cũng vẫn đèn xanh đỏ dập dìu
Con đường lên phố mười năm ấy
Có exit nào để bớt cô liêu ?

 

đường tình nhân

Những con đường và những hàng cây
Những nhánh tay đan nhau làm thành bóng mát
Như những đôi tình nhân sợ rồi ngăn cách
Cứ giữ hoài đôi lứa đến trăm năm
Anh trở về, rất cảm tạ thiên nhiên
Bởi đời sống này
đôi khi quay cuồng như loạn trí
Như những giấy tờ có quá nhiều chữ ký
Từ lúc làm người đến lúc lâm chung