Khi tăng phái An Lão (Thơ thời chiến)

Ta  đi, ta đi tìm  ngươi để giết
Bởi  ngươi  đang  đi tìm  để giết ta
Đừng ngại, ta là thằng thám kich
Ta đi đầu, cứ nhắm  ta đi

Ta đi, bình bát không còn gạo
Nước thánh vơi dần chỉ nước sương
Dao phạt mở đường  lên  lạc cảnh
Cả mặt mày  gai xướt máu tươm

Ta  đi,  tráng sĩ hề con kẹt
Buồi chửi thề bởi nó cũng run
Khi không bắt nó lên An Lão
Xa cái buồng con nhỏ dưỡng quân

Ta đi, lời kệ vang trong miểu
Ông từ già nhắm mắt tụng kinh
Ông ạ, cho tôi nằm một lát
Để tôi mơ cực lạc  thiên đàng…