Mấy năm đánh giặc ở quê hương Xuân Diệu & Chế Lan Viên

Hành quân qua xóm Gò Bồi 

  

Hành quân qua xóm Gò Bồi
Xem nhà Xuân Diệu có còn hay không
Qua cầu  bắt tạm trên sông
Thấy trên sông những đám mây in trời
Thấy lòng rất đỗi bồi hồi
Nhớ bài thơ thuộc chép thời học sinh

Hành quân qua xóm Gò Bồi
Nắng trưa đổ lửa trên đồng cỏ khô
Xa xa xanh thẫm hàng dừa
Bao quanh xóm, những bụi bờ khả nghi
Quân dừng đợi lệnh chuyển di
Máy truyền tin cứ rù rì ỉ ôi…

Bỗng nhiên một tiếng  cắc bùm
Xé lên từ xóm Gò Bồi bên sông
Và rồi, là một thằng con
La lên một tiếng, gục đầu, súng buông
Đạn AK phá thịt xương
Làm tan nát cả tấm lòng với thơ

Giờ này ngoài Bắc, nhà thơ
Cố nặn tim óc  phanh thây quân thù
Giờ này, ở tại Gò Bồi
Có tôi chuẩn bị dàn người xung phong…

____

 

 

BÓNG THÁP

Tôi  là đứa con lưu lạc
Chiến tranh đẩy đưa lấy tháp làm nhà
Với chiếc mũ rừng, súng nhẹ và ba lô
Tôi mang thêm thơ vào hồn một người lính trận
Tôi không có nhà, không tình nhân bé bỏng
Làm thơ mà không chút bợn hận thù
Tôi làm thơ về tiếng gọi thiết tha
Tôi lấy thơ tôi  thay vào tiếng súng
Tôi lấy thơ tôi dán vào gạch tháp
Để máu Chiêm Thành ri rỉ trái tim
Tôi gào kêu khi gò huyệt nổi chìm
Hôm qua lập dân Hời hôm nay xác người Nam Bắc
Tôi về Gò Bồi tôi ra Phù Cát
Nay về An Lão mai trở lại Bình Khê
Giòng sông Côn mùa tháng chạp tràn bờ
Chúng tôi cột poncho làm phao vượt giòng nước xoáy
Lạnh, lạnh run, chúng tôi chẳng khác nào con thú
Ngoi ngóp đầu đội súng ống ba lô
Chiều cuối năm gió thổi kêu u u
Trong không khí vuốt ve từng bất trắc
Đi như thử đôi bàn chân không biết trước
Có khoảng đất nào chốn một trái mìn râu
Có nòng súng nào từ vườn mía, hàng cau
Tên du kích chờ chúng tôi mà nhắm
Đi, đi có nghĩa là chấp nhận
Một số phần trong một tiếng trời ơi !

***

Có niềm vui nào khi đơn vị vô sự bình an
Khi xóm nhà gia binh lại thắp lên ánh đèn nhiều nến
Tôi không có nhà, không người yêu thương mến
Không  ngọn đèn chờ đợi bửa cơm ngon
Đời chiến binh biết đòi hỏi gì hơn
Nhưng may mắn  tôi còn  ba ngọn tháp

 

Hậu cứ đại đội 405 Thám kích/SĐ 22 BB

Tôi không giống   Chế Lan Viên
nhìn tháp chàm mà khóc:
Những tượng Chàm lở lói rỉ rên than”  (1)
Nhưng với tôi tháp là bóng mẹ hiền
Là một mái nhà tôi nương thời tuổi trẻ
Mỗi lần hành quân xa trở về hậu cứ
Thấy tháp mập mờ ẩn hiện từ xa
Là lòng bỗng dậy niềm vui thiết tha
Thằng con trở về nép vào lòng mẹ

“Điêu tàn”  Chế Lan Viên chỉ toàn máu lệ
“Muôn ma Hời sờ soạng dắt nhau đi” (1)
Nhưng với tôi
Dắt nhau  đi không phải sầu bi
Mà dắt nhau đi  để cùng nhau hê hả
Mà biến thành bầy dơi  ăn mừng món nợ (2)
Bay lượn khắp trời chào đón tin vui
Cái nợ nước Nam diệt cả dân Hời
Ngày nay cháu con  phải đền nợ máu
Cha con anh em Bắc Nam hân thù tàn sát
Say sưa điên cuồng  uống máu phanh thây

****

Hôm qua trân đánh gần  An Nhơn
Kinh đô Đồ bàn một  thời Chiêm quốc
Người chết cả trăm
Đai Hàn cho xe đào thêm huyệt đất
Xác Nam xác Bắc
dập trên xương cốt dân Hời
Đất lấp rồi  tử khí một vùng
Hoàng hôn chỉ có bầy dơi  từng đàn
cùng nhau bay  ra ăn mừng  dạ hội
cho  cái nợ xưa nay được trả…
Con cháu đời này tiếp đến đời sau..

(1) thơ Chế Lan Viên, trong Điêu Tàn
(2) Dơi ở trong lòng tháp nhiều vô kể. Chúng bám vào gạch. xếp lớp, Đến châp choạng chúng bay ra…rợp trời.

(Những ngày mươn thơ để tập Occupational therapy)