hôm qua và bây giờ

 

Cảnh một toán thám kích nhảy trực thăng. 2  người lính ngồi hai bên. Trung đội trưởng  hay toán trưởng ngồi ở băng  giữa.
Vì là vùng địch và núi nên trực thăng không đáp hay hạ thấp để chúng tôi an toàn khi nhảy xuống, trái lại, nó chỉ cách mặt đất khoảng chừng 7, 8 feet, khiến chúng tôi muốn gãy ống quyển khi chạm vào đât đá. Nhất là toán trưởng . Phải  đợi lính hai bên nhảy xuống hết rồi tôi mới nhảy. Khi ấy trực thăng đã bốc lên cao. Có khi cao bằng chiêu cao của một căn nhà. Tôi rét. Khiến tên xạ thủ Mỹ  phải đạp…

 

Mang cặp kình dày thêm cây viết
Mở đường, trinh  sát, nhảy diều hâu
Sao em lại sợ thành cô phụ
dễ kiếm đâu ra hiệp sĩ mù?

ráng giữ ống chân cho khỏi gãy
ráng ôm khẩu súng như tình nhân
cầu cho cặp kính dày không vỡ
nhớ cột dây thun cho chắc ăn

thằng mỹ trên tàu chơi mất dạy
hai càng chưa hạ đã bay cao
ta nhìn xuống thấp, run không nhảy
mày đạp ông, ông phải té nhào

ta té lăn cù rơi xuống vực
kính ta đã rớt, ta mù đui
mù đui, ta đứng, vai như gánh
một cỗ quan buồn quá hắt hiu

Vậy mà trời  thương chân không gãy
Đạn xướt da ngoài, không trúng tim
4 năm mang kính tìm hang động
Hang động Sao vàng. Hang động chị em…

……………………..

Bây giờ stroke đánh thân bên phải
May mắn trời thương không xe lăn
Ngày trước đôi chân dùng để nhảy
Ngày nay dùng gậy thế đôi chân

Hôm qua liều lỉnh cầm tay lái
Xe chạy trên con đường vắng tanh
Muốn bóp còi cho vui thị trấn
Giữa một mủa đại dịch nhân gian

Không dám báo cho người đến tập
E rằng  hắn khóa cửa khóa xe
Hay ngừng trợ giúp home care lại
Ông lái đươc rồi giúp làm chi

Hán đâu biết cái nòi lính dữ
Nhảy trực thăng cao tân nóc nhà
Hắn đâu biết ngày đêm ta dợt
Đi diễn hành bước  một bước hai

Hắn đâu biết thềm nhà tam cấp
Ta một mình leo xuống leo lên
Hắn  đâu biét ta nghe trong máu
Chảy những giòng lửa nhựa thanh xuân

Bàn tay ta mặc dù yếu thật
Đánh chữ còn trật xuống trật lên
Nhưng nó vẫn còn nắm chặc
Cái vô lăng  để tiếp  đoạn đường

Đoạn đường 2 miles có 3 nhà thờ
Cuối đương có một người  khổ nạn
Ta phải đến để xẽ chia tình sâu nghĩa nặng
Bằng chính sức mình khỏi cậy nhò ai….