Chữ

Ghi lại trận bão thứ ba tiếp theo hai trận bão đã được viết trong tác phẩm BÃO mới xb
Ngày 22-6

Buổi sáng thừc dậy lúc 4 giờ
Việc đầu tiên là  tiếp tục  viết  địa chỉ trên bì thơ
tặng bạn đọc
cuốn BÃO mới vừa in xong, bìa hardcover, ép phim laminate, giấy bột tre có nhủ vân quí hiếm
Mỗi ngày thực hiện 4, 5 cuốn
Lần này  dành tặng bạn đọc TQBT
như là một cách tạ tình đã góp tay nuôi dưởng tạp chí

Nhưng thật lạ chữ viết run rẩy ngón tay không sao kiềm chế
Bèn xé trang giấy
Xuống dưới basement thay vào tờ giấy khác
Thay vì “THÂN TẶNG” viết tay
ta  đóng bằng khuôn dấu  “KÍNH BIẾU”

Địa chỉ tên gửi ngoài bìa viết  theo kiểu tập  đồ N     G      U    Y   E     N      V    Ă     N    L  A   N

rồi  dán  tem trù  sẽ ra bưu điện

 

cho  đến  10 giờ sáng, con gọi  hỏi thăm
Bèn kể lại triệu chứng lạ bất thường

Con bảo ba bị stroke rồi  phải  kêu 911 gấp

Nhưng  áp huyết ba tốt  đường ba thử cũng tốt mà

Con nói ba phải đi, cho chắc ăn

Rõ ràng nó là ân nhân. Nhờ nó tôi mới  thoát được một tai ách không thể lường được.
Phải chi tôi gọi 911 sớm thì cục máu sẽ tan không biết chừng,

Stroke  được hiểu là đột quị. Ỏ  đây tôi không bị té, áp huýet và đường thảy thảy đều tốt .

Rõ ràng cái triệu chứng giúp tôi là chữ. Nếu không có những chữ run rẩy, xiêu vẹo như chữ viết của một đứa bé mới tập viết thì con tôi chắc gì dục tôi kêu 911 ?

Tôi mang ơn chữ :

Ngày trước:
Đêm ngày quạnh hiu tôi làm con chim gõ mõ
Cốc cốc hoài trên bàn phiếm keyboard
Ngón tay phải này gõ những nút lạnh trơ
Ngón tay trái kia sẵn sàng cntl, shift
Gõ, gõ, bao nhiêu ngày và đêm mãi miết
Tôi là  con chim gõ mõ già nua
Và ngón tay ngày xưa tôi dùng để bóp  lãy cò
Nay  làm phép để  biến thành những bit 1 và 0 yêu dấu
Gõ, tôi dang gõ trên keyboard hay vào tim mình rướm máu
Để những  linh hồn chữ chết được hồi sinh

Mừng quá đi thôi, con chữ đã lung linh
Và hai ngón gõ của tôi chừng như mầu nhiệm

 

Bây giờ:

Và bây giờ  hai ngón gõ của tôi xem chừng yếu lịm
Mò mẩm từng hàng chữ giữa keyboard
Một chữ hiện ra không phải nhẹ tênh
Mà rất nặng,  khiêng hoài, như đá tảng
Những con chữ  xem vô cùng thân thuộc
Mà viết lên,  sao khổ nhọc vô cùng

Nhưng phải cám ơn chữ đã kịp lúc cứu nguy
Nếu không chữ ,  ta không biết thếnào là đột quị..
Chữ với ta hai  đằng cùng nương tựa
Ta mất thăng bằng, chữ cũng mất thăng bằng  theo