Xuất viện

Cuối cùng sau 20 ngày ở bệnh viện và rehab tôi lại trở về căn nhà xưa. Come back sorrento

Căn nhà vằng chủ 2o ngày, ba bậc thềm lên, con tôi dìu từng bước chậm, Nó mở lại cánh cửa, tôi khấp khểnh bước vào nhà. Máy in, máy láng, những thùng giấy, giàn computer những monitor quen thuộc đã làm lòng tôi ấm lại, Tôi đang tlở về với một tấm thân tang thương rách nát, không ai chào đón, trừ thằng con đến từ tiểu bang xa dành một ngày cho bố. May con những đứa con này. Máyy in vẫn còn turn on. Computer vẫn còn chờ pasword để login . Ba cuôn BÃO viết xong dịa chỉ chưa kịp gởi. Ba^y giờ sẽ thôi ,  Biết đên khi nào sẽ ngồii lại trong xe lái ra bưu điện,

Con dìu ta đen giường. Ta năm với cai nệm chẳng hề phủ drap, rồi bảo con kê lại mày móc, kệ ngăn để dọn lối cho ta tự tập môt mình. Những gì làm cho Y. cách đây 7 năm để Y, tập bây giờ đến lượt ta. Khỏe ru,

Chợt cảm thấy buồn tiểu,  Walker hướng về nhà cầu. Bài học từ REHAB bắt đầu mang ra áp dụng, Nhưng  chưa kịp đi vài bước thì đã tiểu lai láng ra cả quần,

Bạn  bè chúc mừng ta binh phục vi ta xuât viện. Cái quần đẩm đầy nước tiểu là một bằngv chứng vì ta không nhò người ở REHAB nữa.

(Gõ rất khó khăn nên phạm nhiều lổi, sorry)

TB:

Cam on nha tho  Nguyễn Lương Ba với bàii đọc BÃO:

BÃO : HỢP TUYỂN THƠ VĂN TRẦN HOÀI THƯ

Nguyễn Lương Ba

 

Tôi vừa nhận được Hợp Tuyển Thơ Văn BÃO của nhà văn Trần Hoài Thư do Thư Ấn Quán ấn hành năm 2020 gửi tặng. Xin cám ơn nhà văn THT.

Gọi là Hợp Tuyển  vì nội dung các bài viết được tuyển chọn từ những bài đã post trên blog cá nhân của tác giả suốt nhiều năm qua.

Tại sao lại lấy tựa đề là BÃO ? Vì thật sự có 2 cơn bão đã đi qua đời của tác giả ghi dấu ấn sâu đậm đến nổi không thể nào quên và cơn bão thứ 2 là nổi đau buồn không giới hạn. Đó là:

  • Cơn bão Sandy gọi là superstorm Sandy đã tràn qua vùng New Jersey ( nơi ngụ cư của tác giả) vào tháng 11 năm 2012 nhưng rất may mắn là đã thoát qua cơn bão hung dữ đó mà không có thiệt hại đáng kể.
  • Và cơn bão thứ 2 là sự đột quỵ của chị Y, hiền thê của tác giả chỉ một tháng sau đó. Anh viết:

 

“…Cho Y:

Tôi đã ngồi hàng giờ bên giường bệnh. Tôi may mắn vì cơn bão đã tha, nhưng đổi laị thì lòng tôi đứt đoạn. Bao nhiêu người y tá, bác sĩ, phụ tá y tá đã vào phòng. Bao nhiêu lần tôi theo sau chiếc giường mà Y nằm để đến các phòng chụp hình, chụp ảnh. Bao nhiêu lần tôi nhìn bàn tay Y với những ngón tay bị liệt, không còn đủ sức để co cụm. Bão không thật sự đến với tôi, nhưng bão làm tim tôi nhói đau không tả.

Ở con đường nhà tôi, những thân cây gãy đổ nằm vắt ngang giữa lộ đã được dọn đi và đường đã đươc khai thông chỉ 4 ngày sau khi trận bão Sandy tàn phá, nhưng có một thân cây rất mong manh. Không một loài sậy có suy nghĩ-vẫn nằm yên, nằm yên từ ngày này qua ngày khác. Đã 7 ngày rồi. Có bàn tay nào có thể nâng nhà tôi dậyđể có thể bước, có thể đi, ngồi bước hay không?

Có chứ.  Bàn tay của tôi. Mỗi ngày tôi đã nắn nót những ngón tay trái bị liệt ấy, bóp, xoa, vuốt, nắn…Tôi tin một ngày chúng sẽ sống lại, máu nóng sẽ hâm từng lóng tay, để những sợi gân bắt đầu tái sinh, luân lưu trở lại. Không ngày này thì ngày khác. Không tháng này rồi đến tháng khác. Còn nữa. Còn những bạn bè của Y, những bạn bè của tôi. Họ tiếp trợ thêm hơi ấm. Tôi tin vậy. Như bông hồng mà bạn tôi đã tặng cho nhà tôi…”

 

 

Nhà thơ (văn) Trần Hoài Thư (THT) là một người đặt biệt. Anh là người mê chuộng sách vở giống như tên thật của anh là Trần Quý Sách như cha mẹ đã đặt tên Suốt cả quảng đời thanh niên của anh là dưới bộ  quân phục. Anh đã phục vụ trong đơn vị tác chiến cực nguy hiểm là các đơn vị thám kích trinh sát để khi cần được thả vào các vùng hành quân khởi đầu cho một trận đánh hay dò tìm tin tức để các đơn vị tiếp theo khai triển thế trận:

“Với khẩu colt lận lưng quần

        với đôi giày bám đặc bùn Nho Lâm

        đêm qua bì bõm băng đồng

        hôm nay bù lại căn phòng chị nuôi

       với xe lam một chỗ ngồi

       vòng vo mấy bận để đời chút hương

        để một ngày thật dễ thương

       trước khi chọc ổ kiến càng Bồng Sơn

       (Ngày của chàng)

 

Là như vậy nhưng trong túi quần hay balô của anh luôn có giấy bút để viết một cái gì khi có thể.  Như Victor Basch đã từng nói:” Người làm nghệ thuật là một hiện tượng hiếm hoi”( L’artiste est un phénomène rare”)

Có nghĩa khẳng định nghệ thuật là một cái gì khác thường ngay cả khi nghĩ về cái chết:

Người ta bia đá lưu danh

          Tôi đây bia mộ làm khiên che người

          Người ta tên khắc lưu đời

          Tôi đây đạn khắc lưu ngoài trái tim

          Bia người toàn khắc danh thơm

          Bia tôi sẹo khắc nỗi buồn bắc nam.

          (Bia Đá)

 

Ngày nay người ta không nhìn thi ca như một thực tại tỉnh nhưng là một thực tại động. Không còn là những câu thơ an nghỉ, tiêu cực mà là những câu thơ chi phối tác động lên sự vận chuyển của đời sống. Vì vậy Sartre cho rằng văn chương luôn có tính chất cách mạng là như vậy. Như bài thơ Nườc Lên” chỉ cần nước lên thôi để đưa đoàn quân qua sông:

 

Tặng Cái Trọng Ty

            Nước lên trời thổ mật vàng

            Nủa lan mây núi nửa tràn bãi sông

            Nước lên kéo mặt trời gần

            Khanh vàng lai láng một giòng vàng khanh

 

            Nước lên quân lội qua sông

            Đầu thì đội súng, mình trần, tay bơi

            Khúc dông vang tiếng nói cười

            Hồn thanh niên bổng một thời ấu thơ

 

            Nước lên đêm sắp buông màn

            Qua sông những bóng âm thầm qua sông

            Không đò dọc không đò ngang

            Chỉ có chăng là hình nhân lờ mờ

 

            VớI đầu đội chiếc ba lô

            VớI poncho làm chiếc bè chiếc phao

            Súng nòng chỉa mũi lên cao

            Thương cho ông thượng sĩ Nùng thoát y

 

            Nước lên ngày đã tàn rồi

            Mặt trời đã ngủ sau đồi Kỳ Sơn

            Chỉ có ta là dẫn con

            Qua sông tìm mấy mã mồ viếng thăm

 

            Nước lên bờ tả đã mờ

            Chỉ còn bờ hữu nắng vàng níu chân

            Nước lên trời cũng tối dần

            Quân qua bỏ lại một giòng quạnh hiu.

             ( Nước Lên )

 

Trong thời chiến tranh thì mọi người đều là lính, cả thành phố lẫn thôn quê khói lửa binh biến lan tràn. Một ngày qua đi, còn sống là một ân sủng:

 

Khi tiếng gà đầu tiên vừa gáy trong thôn

            Tôi biết mình là một người may mắn

            Tôi có quyền đốt lên điếu thuốc

            Xếp lại chiếc mền bỏ vào lại ba lô

           

            Cả đêm qua trời trút xuống trận mưa

            Tôi che súng bằng chiếc poncho sợ ướt

            Mưa ào ạt lính ngủ ngồi ngủ đứng

            Giữa mã mồ người sống chết qua đêm

 

            Tiếng gà nhà ai trong xóm cất lên

            RồI tiếp đến cả làng trên xóm dưới

            Tiếng gáy rộn ràng chào mừng ngày mới

            LạI thêm một ngày còn sống để hân hoan

 

            Đây là bản đồng ca sau một đêm trường

            Bản hợp xướng trời cho lòai người miễn phí

            Một tiếng gáy khởi đầu cất tiếng

            RồI trăm ngàn tiếng gáy khác cất lên

 

            Tiếng gáy vang lừng xóm dưới làng trên

            Như  chiếc đồng hồ không kim đúng giờ báo thức

            Hãy dậy đi hỡi những người con ăn sương nằm đất

            Hãy hân hoan vì đêm sắp hết rồi

 

            Thêm một ngày một ngày có mặt trời

            Thêm một ngày được bình an vô sự

            Cám ơn những chú gà vô danh ở các làng ta về gìn giử

            Cám ơn bài hợp ca không nhạc trưởng nhac công

 

            Không hòa âm hòa tấu giàn trống kèn đồng

            Không ca sĩ không đèn màu không vỗ tay

            Chỉ tiếng gáy ò ó o lan truyền trong thinh không vọng lại

            Sao ấm vô cùng như hơi thuốc đầu tiên

 

            Tay chuyền nhau chiếc hộp lửa que diêm

            Lửa sáng lên thấy bạn mình cười theo ánh mắt

            Từ xa xa mập mờ ngọn đồI Bánh Ít

            Bóng tháp vươn lên đón kẻ trở về.

            (Bản tấu khúc ân sủng).

 

Trong  tuyển tập này, anh gom lại những sáng tác thơ văn, tùy bút , truyện ngắn thành những chuyên mục gồm; một thời khói lửa/một thời khổ sai/những bài thơ từ Bidong/những bài thơ trên đất mới và những trang văn tuyển . Đặc biệt là anh có những bài thơ nói về hiền thê của anh , về những ngày chị ở trong nursing home đã nhiều năm qua. Và thật sự vui mừng khi một ngày mới lên chan hòa ánh nắng:

Có một người năm năm chưa biết nắng là gì

            Ngày ngày cứ nằm dài trên chiếc giường

            Nhìn lên trần phòng

            Đôi mắt không có nắng chiếu từ lâu

            Chỉ thấy ánh đèn

            Dù sáng nhưng không còn linh động

           

            Tôi đến thăm nuôi mỗi ngày hai bận

            Việc đầu tiên là kéo chiếc màn lên cao

            Để nắng có thể lọt vào

            May ra đời còn một chút lạc quan

            Vì nắng chính là sự sống

 

            Tôi vẫn hay sửa lại thân người cho ngay ngắn

            Kê lại đầu người lên trên chiếc gối êm

            Điều chỉnh lại chiếc giường cho vừa tầm

            Đắp lại cái chăn mền vương vãi

 

            Và có khi lòng dưng bàng hoàng run rẫy

            Khi thấy nắng làm óng ả mái tóc của người

            Đã ở tuổi xế chiều mà tóc vẫn một màu đen tuyền

            Nắng càng làm cho mái tóc trở nên bóng

            Như màu gỗ mun trắc

           Tôi đã vuốt trên mái tóc

            Và dịu dàng hôn như nắng đã hôn

 

            Tôi vẫn còn nghe như mùi bồ kết tỏa hương thơm

            Cọng thêm cả mùi hương ngạt ngào của

            Bảy năm dà khổ nạn

            Bây giờ đã hơn ba tháng tôi và người cách biệt

            Chỉ mong được vào phòng quen thuộc

            Để kéo lên cái màn che cửa rồi ra về

            Và nắng thay tôi hôn lên mái tóc của người

           

            Vậy mà một hôm người không cần nắng lọt vào

            Mà vinh quang ngồi trên xe lăn để người ta

            Đẩy ra ngoài cùng với nắng

            Mây trên cao trần trời xanh một màu ngọc bích

            Hàng dẽ, hàng sồi cùng đội những chiếc mũ biếc xanh

            Những người lính tiền đồn ăn mừng chiến công

            Không vòng hoa nhưng vỗ tay mừng những người thoát hiểm

            NgườI ngồi trên xe nhìn người xung quanh

            Tung hô bằng tiếng Anh, tiếng Mỹ

            Chỉ có tôi la bằng tiếng Việt

            Hoàng hậu muôn năm.

            ( Nắng…)

 

Nhà văn Trần Hoài Thư là chủ biên của tập san Thư Quán Bản Thảo đã xuất hiện dễ chừng đã 20 năm nay. Số mới nhất 89( tháng 6-2020 ) chủ đề Thơ Văn Mùa Đại Dịch vừa mới phát hành. TQBT là một tạp chí với một mục đích riêng biệt và chủ yếu là sưu tập những tác phẩm và tác giả của nền văn học Miền Nam trước 75 nhằm lưu giử, phục hồi lại cái giá trị của thế giới con người .Cái nghệ thuật cao (Bielinsky) mà văn chương và nghệ thuật để lại luôn luôn có một vị trí danh dự. Nhà văn THT còn lập Thư Ấn Quán, một nhà in với kỷ thuật của riêng anh làm từ A đến Z để in lại các tác phẩm văn học và báo chí trong đó biết bao nhiêu là tim óc, tài năng sáng tạo không thể kể hết cùa một thới văn học Miến Nam hưng thịnh, tự do nhân bản.

Để kết luận, điều không thể phủ nhận, anh là một nhân vật phi thường với một nghị lực và  một sự hiểu biết. Hiểu biết ở đây là hiểu biết lý tính( savoir rationnel ) chứ không phải hiểu biết thường nghiệm. Hiểu biết tại sao chứ không phải hiểu biết rằng. Vừa lo chuyện gia đình vừa dồn toàn tâm ý để làm báo, in ấn dù được bạn bè ủng hộ vẫn còn sự lo âu nhưng trong lo âu con người mới ý thức được tự do ( Sartre ).