Nắng…

Có một người  năm năm chưa biết nắng là gì
Ngày ngày cứ nằm dài trên chiếc giường nhìn lên trần phòng
Đôi mắt không có nắng chiếu từ lâu
Chỉ thấy ánh đèn
Dù sáng nhưng không còn linh động

Tôi đến thăm nuôi người mỗi ngày hai bận
Việc đầu tiên là kéo chiếc màn cửa lên cao
Để nắng có thể lọt vào
May ra  đời còn một chút  lạc quan
Vì nắng chính là sự sống

Tôi vẫn hay sửa lại thân người cho ngay ngắn
Kê lại đầu  người lên trên chiếc gối êm
Điểu chỉnh lại chiếc giường cho vừa tầm
Đắp lại cái chăn mền vương vãi..

Và có khi lòng dưng bàng hoàng  run rẩy
Khi thấy nắng  làm óng ả mái tóc của người
Đã ở tuổi xế chiều mà tóc vẫn một màu đen tuyền
Nắng càng làm cho màu tóc trở nên bóng như màu gỗ mun gỗ trắc
Tôi  đã vuốt trên mái tóc
Và dịu dàng hôn như nắng đã hôn

tôi vẫn còn nghe như mùi bồ kết tỏa hương thơm
Cọng thêm cả  mùii hương ngạt ngào của bảy năm  khổ  nạn

Bâyy giờ  đã hơn ba tháng tôi và người cách biệt
Chỉ mong được vào phòng  quen thuộc
để kéo lên  cái màn che cửa rổi ra về
Và nắng thay tôi hôn mái tóc của người !

Vậy mà một hôm người không cần nắng lọt vào
Mà vinh quang ngồi trên xe lăn,  để người ta đẩy ra ngoài  cùng  với nắng
Mây  trên cao, trần trời xanh một màu ngọc bích
Hàng dẽ, hàng sồi  cùng đội những chiếc mũ biếc xanh
Những người lính tiền đồn  ăn mừng chiến công
Không vòng hoa nhưng vỗ tay mừng  những người thoát hiểm
Người ngồi trên xe  nhìn người  xung quanh tung hô bằng tiếng Anh tiếng Mỹ
Chỉ có tôi,  la bằng tiếng Việt:
hoàng hậu muôn năm. !..