Một đám cưới nhà binh tại SG…

Văn số 171 tháng 7-1971

Tôi thằng lạc chợ trôi sông
Cám ơn mình trải chiếu giường đón tôi
Đón tôi về tự đỉnh trời
Trải tim châu thổ bắt cầu  cao nguyên

Ngày hợp hôn không đèn hoa
Không kèn không trống, không chào bàn, không… không…
Tôi  đây vô sản tận cùng
Không tiền  sắm nổi  chiếc  vòng  cho em
Không  quan khách, chẳng họ hàng
Hữu thân hữu khổ lính rừng là đây
Ống quần  bạc phếch cộm dày
Bùn non màu trắng bùn già màu lam
Giày saut   đế vẹt  da sờn
Tóc còn mùi khét  lửa rừng napalm

Ba của em  nói  oang oang:
– Rễ tôi nghèo nhưng nó giàu trái tim
Tình người, tình núi, tình sông
Tôi thương nó, không bạn bè thân nhân
Bạn bè nó giờ ở  rừng
Phải lo canh gát giữ gìn miền Nam
Xem  đây đám cưới tiền đồn….

Thưa ba, tình ấy vẫn còn
Đến bây giờ, vẫn tấm lòng như xưa
Thưa em, cô gái Cần Thơ
Rũ lòng thương cảm một chàng chiến binh
Để rồi  lạnh chiếu lạnh chăn
Người châu thổ kẻ núi rừng  trường sơn
Mấy ngày  phép, rồi lên đường
Gặp nhau mừng tủi để rồi chia xa

 

Giờ thì tôi muốn đền ơn
Nhưng trời lại bắt đôi  đằng cách ly
Mình thì liệt bại tứ chi
Tôi thì thừa thải chân tay,  đứng ngoài !
Bây giờ,  cốc nước còn đầy
Tôi bỏ đi, ai giúp mình để vơi
Ai giúp mình để kề môi
Chờ mình uống cạn, cho đời bớt khô ?

 

 

 

 

Để tôi tiếp tục   ơn đền
ba em  và cả tấm lòng của em….