Ý nghĩ đầu năm

1.

Chưa bao giờ cái đẹp bề ngoài lại được đề cao lên tận mây xanh như lúc này. Đó là nhờ ở kỹ thuật digital và điện toán. Trước đây nhờ photoshop, và người làm đẹp phải có chút ít kinh nghiệm về nhu liệu này. Giờ đây, photoshop hết thời. Đây là thời digital, với hàng triệu triệu màu tha hồ mà trang điểm. 
Bởi vì quá dễ dàng làm đẹp, nên trên facebook, thiên hạ nô nức post hình, chưng ảnh. Già  70 mà chỉ cần click một cái là hóa trẻ 50 ! Da hết nhăn. Má mịn. Ít ra facebook đã giúp con người được hưởng những giây phút “trẻ mãi không già” mà sống thọ thêm ít ngày, ít tháng, ít năm ! Cám ơn Facebook !
Chỉ có một mình tôi là sợ đưa lên facebook, vì nếu đưa lên, ai ai cũng lau nước mắt, xót thương cho ngươi vì ngươi là kẻ có tội. 

 

Dĩ nhiên, đẹp là một nhu cầu cần thiết của con người. Đẹp có thể được chiêm ngưởng bằng mắt, nhưng cũng có thể vằng trái tim. Và tùy ở mỗi người, đẹp được hiểu một cách khác nhau.

Đep của người bình thường khác với đẹp của một người thi sĩ. Đẹp của một người không mang áo lính khác với đẹp của người từng đổ máu.

Đẹp từ kẻ ở trong tháp ngà, đẹp khác với kẻ ngoài chân mây.

Vì đẹp quá tuyệt vời, nên người ta tham lam, muốn vơ  hết càng nhiều càng tốt: Xe đẹp, nhà đẹp, gái đẹp, đồng hồ đẹp, hột xoàn đẹp.

Đẹp là của chung, như con gái đàn bà. Vậy mà nó cũng trở thành của riêng:

Khi ra trận ta là thằng chết trước
Tổ quốc ghi ơn lảnh tụ đẹp lòng
Khi tìm vợ ta là thằng chạy chót
Nên khó lòng ấp vợ đẹp trong chăn

Nhưng mà, thằng lính đi đầu chạy đầu và chết đầu ấy vẫn không buồn. Bởi hắn có một trái tim thi sĩ. Hắn có cái đẹp riêng mà không ai có. Cái đẹp buổi sáng tinh sương nghe tiếng gà gáy mà mãi đến bây giờ hắn vẫn còn nghe vọng bên tai:

Đấy là bản đồng ca sau một đêm trường
Bản hợp xướng  trời cho loài người miễn phí:

Một tiếng gaý  khởi đầu lẻ loi cất tiếng
Rồi trắm ngàn tiếng gaý khác nổi lên
Tiếng gáy vang lừng xóm dưới làng trên
Như chiếc đồng hồ không kim đúng giờ báo thức

Hãy dậy đi,  hỡi những thằng con ăn sương nằm đất
Và hân hoan, vì  đêm sắp hết rồi
Thêm một ngày, một ngày có mặt trời
Điếu thuốc đầu ngày được quyền đốt lên chia mừng  bình an vô sự

Cám ơn những chú gà vô danh ở các làng ta về  gìn giữ
Cám ơn bài hợp ca không nhạc trưởng nhạc công
Không hòa âm hòa tấu  giàn trống kèn dồng
Không ca sĩ không đèn màu tiếng vỗ tay vang dội

Chỉ tiếng gáy ò ó o  lan truyền trong thinh không cóng lạnh
Sao ấm vô cùng như hơi thuốc đầu tiên
Tay chuyền nhau chiếc hộp lửa  que diêm
Lửa sáng lên thấy bạn mình  cười  qua ánh mắt

Rồi poncho  chăn mền lại xép vào ba lô  chật cứng
Rồi súng trên vai, rồi di chuyển trong sương
Sương bốc từ đồng sương phủ mông mênh
Sương trắng mịt, che bóng người bóng núi

Không cần đội hình, không cần khoảng cách
Giờ chỉ cần về sớm với vợ con
Trong lúc tiếng gà  rộn rả làng thôn
Lòng lính tráng  cũng rộn ràng lắm lắm

oOo

Đối với người đời  tiếng gà chẳng có gì mà tha thiết
Bởi đời này còn có nhiều thứ để vui hơn
Ví dụ  đêm vũ trường tiếng nhạc lời ca
Đèn đỏ đèn xanh và những thân người ôm nhau khắn khít
Nhưng với tôi tiếng gà là tin mừng buổi sớm
Để chúng tôi biết rằng chúng tôi vẫn còn sống sót bình yên
Để chúng tôi hiểu rằng, nhờ chúng tôi mà phòng trà nhà nhảy đêm đêm
Tiếng nhạc lời ca đưa người ta vào cõi thiên đàng hạ giới

****

Đó là lý do tại sao tôi lại ngẩng đầu. Ít ra tôi cũng được an ủi, khỏi tủi thân khi thiên hạ cứ nhỏ nước mắt xót thương lão già khốn khổ này !

2.

(Ý nghĩ sau 5 năm có mặt ở nursing home)

Bạn hãy đến đây, khỏi cần đọc kinh
Khỏi cần dạy đâu là thiên đàng hay cực lạc
Bởi công dân nursing  vẫn thường hay ngủ gục
Có khi ngồi bàn gục xuống khay ăn

Bạn hãy đến đây khỏi cần chùm hoa
Khỏi cần Mother’s Day hoa hồng cài áo
Bởi công dân nursing là người thải phế
Những Alzeimer, quẩn trí, vô dụng tay chân

Bạn khỏi cần ban ơn hay thương xót chúng sinh
Nhưng bạn cần phải cám ơn  những cuộc đời  bất hạnh
Bởi lá thăm dành cho  cái gọi là định mệnh 
Bạn rất may có kẻ đã thế dùm !