Đèn vẫn sáng trong Đêm Giao Thừa

 

Đêm nay đêm Giao Thừa
Một mình  ta một bóng
Con thì ở phương xa
Vợ thì nằm Dưỡng Lão

Trong này là bóng tối
Ngoài kia là bóng đêm
Nhưng trong ta  thắp lên 
Những ngọn đèn  kỳ diệu 

NGọn đèn không  cần  điện… 
Mà Sáng mãi không thôi…
Ngọn đèn  tình  văn chương
ngọn đèn tình bằng hữu,,, 

Ngọn đèn tình văn, tình bạn. Đọc lại thấy như mới hôm qua. Những người trong cuộc, có kẻ đã ra đi. Có kẻ thất tán. Có kẻ bệnh tật. Và có kẻ cô quạnh như ta. Nhưng thật may mắn, vì chúng tôi đã có những ngọn đèn. Soi sáng hôm qua. và  bây giờ  Như qua bản tin sau đây được tìm lại trên  trên KHởi Hành số 63 ngày 26-7-1970, viết lại một đêm thơ nhạc do tạp chí Nhìn Mặt tổ chức vào tháng 6-1970 nhân dịp phát hành NM số 3 tại quán Tre Qui Nhơn.
Có thể nói đây là một cuộc sinh hoạt thơ nhạc hy hữu, để đời trong sinh hoạt văn học nghệ thuật miền Nam !
Lạ thứ nhất là chẳng có ca sĩ, hay chẳng có ai biết  đệm đàn trống dù là một đêm thơ nhạc!.
lạ thứ hai là con số người đến với đêm thơ nhạc  lên đến 500 người !
Lạ thứ ba là qui tụ một số đông những  anh em  đến từ các thành phố lân cận như từ Huế có Nguyễn Nguyên Phương, Đông Trình, Trần Dzạ Lữ,;   Đà Nẵng có Luân Hoán, Hồ Đắc Ngọc, Phạm Thế Mỹ; Qui Nhơn có Đặng Hòa- Nguyễn thị Thùy Mỵ, Trần Hoài Thư, Phạm văn Nhàn, Vũ Bội Quang Khôi, Cao Xuân Liễn…
cuối cùng, lạ nhát là  cành sát tràn vào giải tán !

.