Tương niệm Nhà văn Hoàng Ngọc Hiển

Nhà văn Hoàng Ngọc Hiển sinh năm 1942 và mất vào ngày 27-12-2014,  tại Nam Cali.

 

Về mặt văn chương, năm 1969, tạp chí Văn xuất bản truyện dài “Quê Hương Lưu đày” của ông. Sách bán hết sau hai tháng phát hành. Bị tù 14 năm 7 tháng, qua Mỹ, ông vẫn tiếp tục viết với 5 tác phẩm được xuất bản hay tự xuất bản . Đó là chưa kể hai tập truyện còn trong dạng bản thảo và một tác phẩm gồm 18 bài đọc sách chưa in.

Về mặt đời, trước khi bị động viên, nhà văn Hoàng Ngọc Hiển là một giáo sư triết, văn chương và sử địa. Năm 1967, bị động viên (Khóa 25 Thủ Đức).  Rời quân trường, ông chọn  đại đội 399 tiểu khu Bình Long – đơn vị được xem là thiện chiến nhất và “dữ” nhất  của tiểu khu,  có mặt tại những hiểm địa tử thần như Lộc Ninh, An Lộc, quốc lộ 13…. . Ông ở đơn vị này từ trung đội trưởng lên đến đại đội phó.

Nhà nhận định Nguyễn Vy Khanh nhận định về thái độ dấn thân của ông như sau:

“Hoàng Ngọc Hiển đã viết thành tác-phẩm, chắc chắn ông đã khởi đi từ ý thức, từ tâm tình yêu nước cụ thể cùng những tâm trạng băn khoăn, những kinh nghiệm sống chết thực-hữu. Ông viết như để xác định thái độ phải nói, phải viết đề nói lên từng ý nghĩ đã đến khi hành quân, thám kích, từng sự việc đã thực sự xảy ra – một lựa chọn can đảm để những tâm tư, sự kiện đó đến với người khác. Một thái độ dấn thân khi đang theo hướng đi của tập thể (miền Nam), của lịch-sử, ở thời đại đang sống. Như vậy, thái độ sáng-tác và dấn thân như vậy quả thật đáng trân quý dù chính ông tự nguyện đóng một vai trò có thể ông tự xem là khiêm tốn.”

Vậy mà sự ra đi của ông thật âm thầm, không thấy một diễn đàn văn học nào ( đất cũng như mạng) nào đưa tin  hay cho vài dòng thương tiếc như họ đã rầm rộ làm  cho nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, Nguyễn Mộng Giác, Du Tử Lê….

Đó là lý do tại sao chúng tôi thực hiện số tưởng niệm  online  này.