Con từ xa trở về thăm mẹ

 

Con từ xa trở về thăm mẹ
Mẹ nằm trên giường,  bỗng mắt sáng niềm vui
Con hỏi đùa: mẹ có biết ai không ?
Mẹ nói ngọt ngào con là con yêu của mẹ

Con từ xa trở về thăm mẹ
Về một nơi không phải là nhà
Chỉ một căn phòng trong nursing home
Đủ kê hai giường, và những tủ ngăn quần áo
Thêm chiếc wheelchair nằm bên giường sắt
Cứ nằm hoài, nằm chờ  chủ đặt lưng
Và  những người trợ tá thỉnh thoảng vào thăm
Với những viên thuốc màu, với những lần đo  và thử máu…

Con trở về, mẹ nhìn con, mếu máo
A, mẹ tỉnh rồi, mẹ biết được con trai
Cho dù mẹ hỏi con về một giải Nobel
Cho dù trí não mẹ là không còn là của mẹ

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chụp trong buổi thuyết trình  về  ngày “khoa học  gia trẻ” bảo trợ bởi Bell Lab
thuộc công ty AT&T lúc Th. còn ở bậc trung học, khoảng 30 năm về trước.

 

Có phải nơi này, những quan tài chưa nắp đậy
Những nghiệp trần phải trả trước buổi ra đi
Có phải nơi này bốn vách tấm màn che
Những thân phận gạt bên lề cái gọi là cuộc lữ
Không đâu, nơi này, một căn phòng  dù quá nhỏ
Nhưng  vẫn ấp đầy tình nghĩa thương yêu

Con từ xa, trở về thăm mẹ chiều nay
Để tiếp ba  đuổi đám ruồi thần
Đang nhảy nhót tưng bừng quanh người Electre (*)

 

(*) nhân vật nữ trong “những ruồi” của J. Paul Sartre, Phùng Thăng dịch, Thanh Hiên xb năm 1967, Thư Ấn Quan sưu tập trong Tủ sách Di Sản văn chương miền Nam.

( click để đọc những ruồi của J. P. Sartre,   Phùng Thăng dịch)