tho moi lam

Cầu xin (nhuận sắc)

Nỗi mềm yếu này làm sao tôi kham nỗi
Tôi làm sao không nước mắt rưng rưng
Mấy năm dài ngỡ lòng đã cứng đông
Tôi biết là tôi hoàn toàn bỏ cuộc

Xin đời cho tôi một chỗ ngồi cô độc
Một chỗ ngồi không cha me vợ con
Một chỗ ngồi không có anh có em
Như một kẻ không còn gì để tiếc

Nhưng tôi sợ tôi trở thành mất trí
Trên lốt người tôi chỉ là bóng ma
Như những người bị chứng Alzeimer
Đôi mắt lạc hồn, 
Không biết vợ con, anh em
không  buồn không vui không hờn không giận…

Thôi thì tôi sẽ cúi đầu và xin chấp nhận
Sẽ thêm một lần nghĩ đến   ván cờ sau
Hay để hà hơi, cho nóng lại trên đầu
Để trận  chiến giờ G thêm cọng một

Tôi, tôi, ừ,  tôi phải làm gì, như người bất lực
Để cứu một người, ra khỏi quỉ ma
Đù má, con quỉ nào muốn giỏi thì hãy hiện ra
Tao sẽ lấy dao gâm thọc vào tim óc

Tôi, tôi cuống cuồng,  như người chạy trốn
Mà trốn nơi nào,  vì tôi quá thương em

Back To Top
%d bloggers like this: