Tát

 

Tát ghe ngày bão biển…

Một tiếng kêu mà dội cđất trời
Tôi
cúi xuống nhìn biển nằm thin thít
Bỗng từ nơi nào – đông tay nam bắc ?
Một tràng sấm rền như pháo lênh hành quân
Rồi gió ào làm cau mặt đại dương
Rồi ngùn ngụt mấy lọan cuồng vần vũ
Mây che mặt trời không còn sáng tỏ
Chỉ thấy bốn bề lóe sáng vây quanh
Biển bổ
ng đen ngòm, sóng dữ hung hăng
Chụp lấy con t
huyn khảo tra tới tấp
Con thuyền nhỏ. Ván đập mình răng rắc
Một tiếng kêu Trời, nước đã tràn vô
Lạy Chúa, lạy Bà lạy Phật Nam Mô… 

Nhưng mà sao tôi nghe cả người tôi nóng  tựa hỏa lò
Miệng tôi hét như thời xung phong sát sát
Hãy tát nước, anh em ơi hãy tát nước
Cứu con thuyền, cứu cả  vợ con ta!

Người bạn trẻ  tài công, như một tượng đài
Trước 75, anh nguyên là  sinh viên sĩ quan Dà Lạt
Anh đứng trên boong thuyền, cả người  ướt nhẹp
Bánh lái  tay ghì
chiếc lá mong manh….
Thuyền cứ theo lưng sóng mà nương
Tát tát anh em ơi chúng ta cùng tát

Cám ơn bạn, cám ơn anh em đã  giúp cho tôi bài học
Để bây giờ tôi tiếp tục tát nước hầm nhà …

Tát nước hầm nhà

Tát

Tát

Hãy  múc những ly nước đổ vào

thùng

Tát

Hãy múc nhanh

gắng cho nhanh hơn nước tràn vào

dù tay muốn lã

dù tuyệt vọng và bất lực

tát

 

Hãy cứu lấy bàn ghế

áo quần, máy móc

Tát

Nhưng mà tại sao lại tát nhỉ

Của cải phù vân

Của cải  hư hao rồi có thể sắm lại lại

Thảm nhà hư hại cũng cò thể trải mới lại

 

Nhưng mà 

 

Tát

Tuyệt vọng và bất lực

Nước vẫn vào

 

Thôi phó mặc

cái cuộc đời

có có không không

Đi ngủ

Vậy mà hai giờ đêm,  ta lò mò thức dậy
Xuống thăm chừng nước đã ngập đến mô
Nhưng mà huyền diệu ôi, bà dậy mà coi
Ông thần lụt đã rút rồi ,  ông bỏ đi lúc nào không biết !

Viên thuốc và trái tim

 

Một viên thuốc và một trái tim
Bạn Phật ơi, tôi biết gì đền đáp
Khi  tôi  biết thế nào cũng phải chết
Tôi không thể đứng được rồi, chỉ bò lết , con ơi

Tôi bấy giờ chỉ là con vật thúi hôi
Cả lángi tránh xa, không còn điểm tựa
Không còn sức, để cầm hai tay thật chặt
Giữ chút hơi tàn, chống trả  lại cơn đau
Khi phẩn xanh lè, như màu lá chuối  non

Chết, chắc thế nào tôi cũng chết
Nhưng ân điển đã đến từ viên thuốc
Người bạn tù, người bạn thánh, hiển  nhân
Tôi sống đây,  là một phép lạ vô ngần
Viên thuốc của người bạn tù  một thời khốn khó

Tôi sống  đây, một trăm lần  cám ơn Thượng Đế
Một ngàn lần về viên thuốc từ người bạn tù binh