Không phải …

Người Việt Nam yêu hòa bình vì ghê sợ chiến  tranh
Người Việt Nam ghê sợ chiến tranh vì đã hiểu thế nào là tiếng nổ
Tôi là người đã từng vào sinh ra tử
Nên càng hiểu thế nào là  hậu quả của tiếng nổ
để  càng ghê sợ chiến tranh…

Vậy thì đừng bảo tôi là kẻ vẫn thích áo nhà binh
Khi ngòi bút tôi chỉ viết hoài về người lính
Không phải viết nhiều bởi vì tôi yêu thích!
Mà bởi vì những kẻ ra tuyến đầu hầu như đã chết hết , không ai…
Để viết về những lời trăn trối  của bạn tôi
Cởi sợi dây chuyền hay chiếc  nhẫn tay nhờ trao  về cho người vợ trẻ
Để rồi  anh nức nở
“con ơi, ba chết, con ơi…”

Không phải tôi viết nhiều vì tôi nhớ đến những vàng bạc rạng ngời
Mà bởi vì  chúng tôi đã bị những kẻ ở  đàng sau  viết thế
Những kẻ chưa bao giờ biết thế nào là  tiếng nổ
của một quả mìn, trái lựu đạn hay bom lửa bom bi…

Vậy thì đừng bảo tôi thíchmặc bộ đồng phục  rằn ri
Thấm đầy  máu, bùn, mồ hôi,  nắng  mưa lửa khói 
Không,
TÔi viết bởi vì, tôi là tên  nhà văn thoát khỏi
Cái địa ngục chiến tranh để hiểu  một thiên đàng !