Khi vợ ngâm miệng không chịu ăn

1.

Đồ ăn  mang đến mang về
Trời ơi, không biết  nấu gì mình ăn
Hay mình sắp bỏ   trần gian 
Nên dọn thân thể tẩy trần bẩn nhơ ?

2.

Mình đòi  chiếc áo trầm  hương
Có đây, tôi  sẵn sàng mang cho mình
Gắng lên, nắm chậc thanh giường
Nhích  lên một tí  (để)  tôi luồn dưới lưng
Sao mình không nhích tấm thân
Khiến tôi  ì  ạch  tưởng chừng đứt hơi

3.

Áo lam  đã mặc  cho mình
Ướp mùi  hương khói nhang đen  phổ môn
Tròng vào cổ chiếc yếm khăn
Lạy trời  mình mở miệng ăn, tôi mừng…

4.

Ông già chăm sóc bà già
Bà già hét, ông già cười nhăn răng
Hét đi ! để trút nợ nần
Cho tôi chia với, muối gừng  mặn cay !

 

5.

Bạn nai ghé  vểnh đôi tai
Hỏi rằng ông cứ gõ hoài, làm chi ?
Thưa rằng, tôi gõ  bài thơ
Kêu người chết, gọi hồn về tái sinh

6.

Ngảy ngày vào Dining room
Lảnh đồ ăn, giữa  những hàng xe lăn
Chào ông bạn ngồi  phía trong
Tuy dị chủng nhưng cùng chung  tháng ngày
Tháng ngày  núi  dựng chạm mây
Tháng ngày  đạn xẹt  pháo bay  trên đầu

Nhưng hôm nay, ông ở  đâu
Ông đi đâu  không một câu giã từ
Có chăng  là cái bóng  mờ
Như sương như khói từ  trời  Dakto…..

img_1179