Hành trình thi ca của Bình Khê (6): Thơ hay…

Dạo này  phương thuốc mầu nhiệm  giúp tôi và nhà tôi  vượt khỏi những tra khảo bởi  định mệnh là  nghệ thuật.

Cám ơn nghệ thuật đã giúp nhà tôi dịu đi, hay quên đi nhựng cơn cuồng điên trí loạn, để  sau đó đôi  mắt lim dim. Và tôi cũng cần cám ơn nghệ thuật để không còn phải chạy trón, mà   được ra về  thong thả sau khi người bệnh ngủ chẳng khác một  đứa bé no nê sửa mẹ – ở đây là sữa nghệ thuật.

Có lần, khi tôi cho nhà tôi nghe thơ của TTKH như Hai Sắc Hoa Ti Gôn, hay bài thơ Đan Áo do  Hoàng Oanh ngâm, thì nhà tôi bỗng buột miệng:
Thơ TTKH có những chữ rất hay. Tôi nhớ mãi cái chữ “hắt” trong  hai câu:
Mưa buồn mưa hắt trong lỏng ướt
Tội quá  đi  anh có một người!

Tôi giật mình.  Tôi không thể hiểu tại sao một người bện h tâm thần lại  có một nhận xét về phê bình văn  chương  độc đáo như vậy.
Phải tôi biết rồi. Chính nhờ  luật quân bình hay bù trừ. Khi  điên thì điên dữ. Mà khi tỉnh thì tỉnh dữ. Chính  lúc tỉnh dữ ấy mà cái “tinh não”  được biểu lộ hay được rót ra. Như chữ  “hắt” là một ví dụ điển hình.

Mặc dù nó là một  động từ rấr giản dị, nhưng sự có mặt của nó trong giòng thơ đã làm mạnh thêm, đâm thêm ý thơ.  Nó không phải là tượng trung, siêu thực gì gì ráo, mà trái lại nó  giúp cho  nỗi buồn trong lòng được tăng thêm…

Nhờ nhận xét của Y. tôi  mới tìm đến thơ TTKH, và yêu thơ TTKH.
Chứ không phải những bài nhận định mà tôi yêu thơ TTKH.

Tương tự, tôi tự hỏi, không biết có nhà phê bình nào mang cái hay cái đẹp cái mới của thơ Bich Khê  đến cho người đọc  như một người bị bệnh  về thần kinh mang cho tôi hay không.
Hay chỉ nói hay bàn những chuyện cao vời mà chắc gì là đúng. Bởi họ đâu phải tác giả để mà thay mặt ông.  Hoặc giả, nêu ông nêu ra lý luận: Khi thơ được phổ biến thì nó không còn của tác giả nữa. Đúng. Có điều  ông có thể đoan chắc là bài ông viết có thuyết phục người đọc hay không.