hàm răng hạt lưu ấy chờ ta !

 

Bao giờ nụ cười của em  cũng lộ hàm răng
Ta không biết ta mê nụ cười hay mê hàng  hạt lựu
Vâng, bờ môi  thì   bao giờ  cũng phải  hé nụ
Cũng là màu  hồng hay  màu đỏ môi son
Và hàm răng kia   ngây ngất  cả  tâm hồn
Như cắn nát cả   trái tim của người   đánh giặc
Để anh  mỗi lần  rảnh quân là bay về   dựa cột
Thả những sợi khói cuộn tròn,  cho  mờ ảo giai nhân
Dù  biết rằng   ở xứ này  ngồi quán phải phòng thân
Có thể  một quả lựu đạn ném vào
hay cái liêc mắt đưa tình cũng   rất ngọt ngào  vị chết

Vậy mà  bây giờ: trời ơi  ! hàm  răng    trắng hếu
Giữa hai bờ môi há hốc,   mở to
Mái tóc thì bê bết bùn  già bùn non
Chiến lợi  phẩm : chiếc   nón tai bèo,  khẩu súng trường ,  bộ độ đen
du kĩch !
Cùng  những lọ thuốc tây và  những tờ bạc giấy….
Kinh tài !

 

###

Xin đươc  phủ  lên mình   người xấu xố chiếc poncho
Che đỡ nắng mưa  ruồi  nhặng
Bọn này không lo phần tẩm liệm
Để cho mấy ông đồng chí  ở rừng !

###

Bao giờ nụ cười của nàng cũng lộ hết hàm răng
Bây giờ hàm răng lộ ra rồi mà nụ cười đã tắt
Nàng là địch sao ta lại buồn quay quắt
Thôi hết rồi hàm răng hạt lựu ấy chờ ta !